Vụ Võ Văn Thưởng: Cộng Sản nói và Cộng Sản làm, là khác nhau (P1)

0
5

Một ngày sau khi Ban Chấp hành Trung ương (BCH TƯ) đảng CSVN khóa 13 “nhất trí” cho ông Võ Văn Thưởng “xin thôi” các chức vụ trong đảng (Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên BCH TƯ đảng), trong hệ thống công quyền (Chủ tịch Nhà nước, Chủ tịch Hội đồng Quốc phòng An ninh) [1], Quốc hội Cộng hòa XHCN Việt Nam tập hợp bất thường để bỏ phiếu miễn nhiệm vai trò Chủ tịch Nhà nước và Đại biểu Quốc hội khóa 15 của ông Thưởng [2]

Tuy hệ thống chính trị, hệ thống công quyền tại Việt Nam chính thức xác nhận, Ủy ban Kiểm tra của BCH TƯ đảng phát giác ông Thưởng “vi phạm quy định về những điều đảng viên không được làm, trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, trước hết là Ủy viên Bộ Chính trị, Ủy viên Ban Bí thư, Ủy viên BCH TƯ đảng và chịu trách nhiệm người đứng đầu theo các quy định của đảng và pháp luật của nhà nước”, đồng thời xác định “những vi phạm, khuyết điểm của ông Thưởng “gây dư luận xấu, làm ảnh hưởng đến uy tín của đảng, nhà nước và cá nhân” song thay vì xử lý ông Thưởng theo qui định của đảng, truy cứu trách nhiệm của ông theo pháp luật nhà nước thì BCH TƯ đảng lại khuyến khích ông Thưởng gửi “đơn xin thôi giữ các chức vụ được phân công và nghỉ công tác” để cùng… gật đầu, bất kể hành xử kiểu đó chẳng khác gì phủ nhận “nhà nước XHCN” vốn luôn đề cao “sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật”, thực thi “pháp chế XHCN”, xây dựng CNXH nhằm tạo ra một “xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”!

Nhà nước XHCN” thường xuyên khẳng định “của dân, do dân, vì dân”, tạo lập – duy trì “dân chủ XHCN” để bảo đảm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” nhưng tự lựa chọn, tự sắp đặt Chủ tịch Nhà nước và khi cần tự tổ chức các vở diễn để loại bỏ. “Nhà nước XHCN” chủ động dựng lên Chủ tịch Nhà nước và chỉ trong vòng một năm “nhất trí” thay hai cá nhân đảm nhận trọng trách mà về lý thuyết phải do dân cử này nhưng chỉ thông báo gọn lỏn là các đương sự có… “vi phạm, khuyết điểm”!

“Nhà nước XHCN” chủ động dựng lên Chủ tịch Nhà nước và chỉ trong vòng một năm “nhất trí” thay hai cá nhân đảm nhận trọng trách ấy.

Cách nay một năm, khi nhiều người thắc mắc, phán đoán về việc loại bỏ ông Phúc và sắp đặt ông Thưởng làm Chủ tịch Nhà nước, hệ thống truyền thông phục vụ “nhà nước XHCN” cao giọng khẳng định, những thắc mắc, phán đoán vốn vừa là quyền hiến định, vừa được thiên hạ khẳng định là nhân quyền ấy là… “lưu manh chính trị”! Hãy thử tham khảo một trong những lập luận nhằm quy chụp, biến tự do biểu đạt thành “lưu manh chính trị” của các cơ quan truyền thông phục vụ “nhà nước XHCN” [3]:

Tại kỳ họp bất thường lần thứ 4, Quốc hội khóa XV đã bầu ông Võ Văn Thưởng giữ chức Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đây là sự kiện chính trị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, đánh dấu sự chuyển giao thế hệ từ lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, được rèn luyện, trưởng thành trong chiến tranh sang lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, trưởng thành trong hòa bình. Lợi dụng sự kiện này, các “nhà bình luận”, “nhà dân chủ”, “nhà báo tự do” đã ra sức xuyên tạc thông tin nhằm chống phá đảng, nhà nước... Trong những thông tin, bài viết được đưa ra, các đối tượng xấu tiếp tục giở thói “lưu manh chính trị”. Chúng bàn tán, xuyên tạc về thân thế, sự nghiệp, đời tư của lãnh đạo đảng, nhà nước nói chung và ông Võ Văn Thưởng nói riêng. Chúng ra sức chọc ngoáy công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng của đảng, nhà nước ta và lồng ghép những quan điểm sai trái, thù địch, sai lệch bản chất sự việc. Chúng vu khống cho rằng nội bộ đảng, nhà nước ta lục đục, không đoàn kết, “đấu đá, tranh giành quyền lực”… Suy cho cùng, việc tung ra những luận điệu sai trái, độc hại này cũng không ngoài mục đích gây nhiễu dư luận, kích động sự hoài nghi trong xã hội, tạo cớ để chống phá đất nước.

Đảng, nhà nước ta luôn xác định công tác cán bộ là khâu “then chốt” của công tác xây dựng đảng và hệ thống chính trị. Việc xây dựng đội ngũ cán bộ, nhất là cán bộ cấp chiến lược được đảng ta thực hiện một cách vô cùng thận trọng, đánh giá kỹ và cân nhắc nhiều chiều. Nguyên tắc trong việc thực hiện công tác cán bộ là kết hợp chặt chẽ giữa xây và chống, trong đó xây là nhiệm vụ chiến lược, cơ bản, lâu dài, chống là nhiệm vụ quan trọng, thường xuyên; giữa đức và tài, trong đó đức là gốc; giữa kế thừa, đổi mới và ổn định, phát triển; giữa tiêu chuẩn và cơ cấu, trong đó tiêu chuẩn là chính. Có lẽ, chưa bao giờ chúng ta chứng kiến công tác cán bộ được thực hiện quyết liệt, bài bản như thời gian vừa qua. Theo đúng tinh thần “có lên, có xuống”, “có vào, có ra”, khi cán bộ có sai phạm đều bị xử lý nghiêm theo đúng quy định. Không chỉ dừng lại ở việc xử lý trách nhiệm cá nhân, trực tiếp, chúng ta còn xử lý cả trách nhiệm liên đới. Ngược lại, với những cán bộ có năng lực, trình độ, đạo đức, uy tín, có tinh thần trách nhiệm, có thành tích nổi trội, có triển vọng phát triển thì đều được tạo điều kiện để bồi dưỡng, rèn luyện, thử thách và cất nhắc vào các vị trí phù hợp theo đúng quy định. Việc ông Võ Văn Thưởng được bầu giữ chức Chủ tịch nước khi tuổi đời còn rất trẻ là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này.

Liên quan đến việc Quốc hội khóa 15 bầu ông Võ Văn Thưởng giữ chức vụ Chủ tịch nước, đây là sự lựa chọn hết sức khách quan. Tại Nghị quyết số 26-NQ/TW, Hội nghị lần thứ bảy Ban Chấp hành Trung ương khóa XII về tập trung xây dựng đội ngũ cán bộ các cấp, nhất là cấp chiến lược, đủ phẩm chất, năng lực và uy tín, ngang tầm nhiệm vụ đã đề ra giải pháp: “Nói chung, cán bộ lãnh đạo chủ chốt cấp trên phải kinh qua vị trí chủ chốt cấp dưới; trường hợp đặc biệt do cấp có thẩm quyền xem xét, quyết định. Nhân sự không trúng cử cấp ủy cấp dưới thì không giới thiệu để bầu cấp ủy cấp trên”. Đối chiếu với quy định này, ông Võ Văn Thưởng hoàn toàn phù hợp… Bản thân ông Võ Văn Thưởng là người có bản lĩnh chính trị vững vàng, có kinh nghiệm công tác tại nhiều cơ quan, đơn vị, địa phương và hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Những luận điệu xuyên tạc thân thế, sự nghiệp của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng đang được các “nhà dân chủ” đưa ra là hoàn toàn phi lý, vô căn cứ, không thể chấp nhận.

Việc ông Võ Văn Thưởng được bầu giữ chức Chủ tịch nước cũng đánh dấu việc chuyển giao thế hệ trong cơ cấu quyền lực đất nước. Đây không phải là điều bất ngờ, bởi ngay tại Nghị quyết số 26-NQ/TW ngày 19-5-2018, Hội nghị lần thứ bảy Ban Chấp hành Trung ương khóa XII đã chỉ rõ: “Thời gian tới cũng là giai đoạn chuyển giao thế hệ từ lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, được rèn luyện, trưởng thành trong chiến tranh, chủ yếu được đào tạo ở trong nước và tại các nước xã hội chủ nghĩa, sang lớp cán bộ sinh ra, lớn lên, trưởng thành trong hòa bình và được đào tạo từ nhiều nguồn, nhiều nước có thể chế chính trị khác nhau”. Từ việc nhìn thẳng vào thực tiễn, đảng ta đã đề ra nhiều giải pháp để bảo đảm sự chuyển tiếp liên tục, vững vàng giữa các thế hệ, đủ sức lãnh đạo, đưa đất nước tiến lên chủ nghĩa xã hội, hoàn thành mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh.

Thực tế, các “nhà dân chủ” đều là những kẻ “lưu manh chính trị”, có những chiếc “lưỡi không xương” nên đã “trăm đường lắt léo”. Khi đảng ta bầu cán bộ có kinh nghiệm dày dạn, có tuổi đời lớn giữ chức vụ lãnh đạo thì chúng vu cáo là “tham quyền cố vị”. Ngược lại, khi chúng ta lựa chọn cán bộ trẻ thì chúng lại rêu rao là “không đủ sức lãnh đạo đất nước”, “thăng tiến thần tốc”, “chỉ ngồi cho đủ ghế chứ không có quyền hành trên thực tế”. Đúng là không thể chấp nhận!

***

Đem lập luận vừa trích dẫn đặt bên cạnh quyết định mới nhất của BCH TƯ đảng khóa 13, sau đó là quyết định của Quốc hội khóa 15 đối với ông Võ Văn Thưởng nói riêng và hàng loạt “cán bộ cấp chiến lược” như: Trần Văn Nam (Bí thư Bình Dương), Chu Ngọc Anh (Phó Bí thư kiêm Chủ tịch Hà Nội), Nguyễn Thanh Long (Bộ trưởng Y tế), Phạm Xuân Thăng (Bí thư Hải Dương), Nguyễn Thành Phong (Phó Ban Kinh tế BCH TƯ đảng), Bùi Nhật Quang (Chủ tịch Viện Hàn Lâm KHXH Việt Nam), Huỳnh Tấn Việt (Bí thư Khối các cơ quan trung ương), Bùi Thanh Sơn (Ngoại trưởng), Phạm Bình Minh (Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Thường trực), Vũ Đức Đam (Phó Thủ tướng), Nguyễn Xuân Phúc (Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Nhà nước), Nguyễn Phú Cường (Ủy viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội), Điểu K’Ré (Phó Bí thư Thường trực Đắk Nông), Lê Đức Thọ (Bí thư Bến Tre), Phan Việt Cường (Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND Quảng Nam), Trần Đức Quận (Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND Lâm Đồng), Trần Tuấn Anh (Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kinh tế BCH TƯ đảng), Hoàng Thị Thúy Lan (Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND Vĩnh Phúc) và sắp tới là Đào Ngọc Dung (Bộ trưởng Lao động – Thương binh – Xã hội),… sẽ thấy cộng sản… nói khác xa với cộng sản… làm và ngoài “lưu manh chính trị” còn cách nào khác để diễn đạt sự trâng tráo bất chấp khác biệt ấy?

(Còn tiếp)

Chú thích

[1] https://vnexpress.net/trung-uong-dong-y-ong-vo-van-thuong-thoi-chuc-chu-tich-nuoc-4722542.html

[2] https://baochinhphu.vn/quoc-hoi-mien-nhiem-chuc-danh-chu-tich-nuoc-doi-voi-ong-vo-van-thuong-102240321120607504.htm

[3] https://baobinhphuoc.com.vn/news/33/142340/luu-manh-chinh-tri

788670cookie-checkVụ Võ Văn Thưởng: Cộng Sản nói và Cộng Sản làm, là khác nhau (P1)