Tuesday, July 16, 2024
HomeDU LỊCHBLOGĐẢNG CÓ DÁM VỨT BỎ NẮM ĐẤM VÀ BÚT CHIẾN SÒNG PHẲNG...

ĐẢNG CÓ DÁM VỨT BỎ NẮM ĐẤM VÀ BÚT CHIẾN SÒNG PHẲNG VỚI “THẾ LỰC THÙ ĐỊCH” KHÔNG?

Đỗ Ngà

Nhà ông A có một cặp tuấn mã quý hiếm, một hôm có một vị tướng tới hỏi mua, ông A ra giá 100 đồng gồm 99 đồng tiền vàng và 1 đồng tiền bạc. Không nói một lời, ông tướng rút tiền trả đủ và dắt đi một con, vì ông tướng này biết rằng con tuấn mã ông mua rất đáng giá. Nhà ông A có một đứa con khờ, và trong xóm cũng có một tên lái buôn gian xảo. Tên lái buôn kia nghĩ rằng, một ngày nào đó hắn sẽ lừa thằng con khờ của ông A để lấy con tuấn mã còn lại bán kiếm lời.

Một hôm ông A đi vắng, vì me từ lâu, tên lái buôn vào nhà nói với anh khờ rằng “Bố cậu đã bán 1 con tuấn mã với giá 100 đồng, nay tôi cũng trả cậu đúng 100 đồng để lấy con tuấn mã còn lại”. Cậu khờ đồng ý và lão lái buôn ấy trả cậu ta 100 đồng gồm 1 đồng tiền vàng và 99 đông tiền bạc. Cậu khờ hỏi lại “Liệu đây có đúng số tiền mà bố tôi đã bán con tuấn mã trước không?”. Lão lái buôn đáp “Đúng như vậy! Con ngựa trước, bố cậu đã bán nó 100 đồng gồm có cả tiền vàng và tiền bạc, và hôm nay tôi cũng đưa cậu 100 đồng có cả tiền vàng và tiền bạc”. Cậu khờ nhìn vào thấy trong 100 đồng ấy đúng là có cả tiền vàng và tiền bạc thật, thế là cậu gật đầu cho gã lái buôn dắt con tuấn mã đi. Khi về đến nhà ông A tức lắm, nhưng đành chấp nhận, vì nhà có con dại thì phải chịu thôi.

Trong câu chuyện ngụ ngôn này ta thấy gì? Gã lái buôn gian xảo ấy đã đồng hóa rằng, 100 đồng gồm 99 đồng tiền vàng và 1 đồng tiền bạc có giá trị ngang bằng 100 đồng với chỉ có 1 đồng tiền vàng với 99 đồng tiền bạc. Ông ta lý luận rằng, trong 2 món tiền 100 đồng ấy, món nào cũng có cả vàng lẫn bạc. Cách lý luận của gã lái buôn ấy mang 2 ý nghĩa: thứ nhất, kẻ lý luận là một tên gian xảo; thứ nhì kẻ lý luận đó đang xem người lắng nghe là một tên ngốc.

Ở Việt Nam tham nhũng tràn lan, tỷ lệ tham nhũng rất lớn và số tiền tham nhũng cũng rất khủng. Có thể nói, ở Việt Nam, không ai có quyền lực trong tay mà không tham nhũng. Để tự đánh giá mức tham nhũng của quan chức CS, thì tôi xin đưa ra một cách nhẩm như thế này, là hãy nhìn vào tài sản nổi của các quan chức như nhà cửa xe cộ mà ước lượng tài sản. Sau đó lấy giá trị tài sản nổi ấy trừ đi tiền lương của họ thì lòi ra ngay số tiền chênh lệch rất lớn. Số tiền chên lệch ấy chính là tham nhũng. Nếu căn cứ như vậy, có thể nói không ngoa rằng, 100% người nắm quyền lực ở Việt Nam đều tham nhũng.

Tại các nước dân chủ nổi tiếng trong sạch như nước Úc, vẫn có quan chức bị kết thội tham nhũng. Lấy ví dụ như ông thủ hiến ban New South Wales năm 2014, ông ta bị kết tội tham nhũng vì món quà trị giá 3000 USD. Rõ ràng môi trường chính trị nước này quá trong sạch, đến độ một vết gợn chỉ món quà 3000 USD cũng bị kết án là tham nhũng.

Không có con số thống kê, nhưng giả sử như ở Úc có có tỷ lệ là 1% tham nhũng và 99% trong sạch đi. Và cũng giả sử như ở Việt Nam có 99% tham nhũng và 1% trong sạch (theo tôi ở Việt Nam 100% tham nhũng và 0% trong sạch). Thì rõ ràng ai cũng thấy, với 99% tham nhũng + 1% trong sạch ≠ 1% tham nhũng + 99% trong sạch. Thế nhưng, với lý luận của tuyên giáo CS, thì họ đã nói với dân rằng, ở các nước “tư bản phương tây” và Việt Nam đều như nhau vì ở đâu cũng có tham nhũng. Như đã nói trước đó, lý luận này nó thể hiện 2 điều: thứ nhất, ĐCS rất gian xảo; và thứ nhì là ĐCS đang xem dân là những kẻ ngu xuẩn muốn nói gì thì nói.

Ông Nguyễn Văn Giang. Chụp từ màn hình của VTV.

Hiện nay trên VTV1 đang có chiến dịch tấn công những dám nói sự thật trên facebook với tiêu đề “đối diện với mặt trái của truyền thông xã hội”. Trên trang này họ nói rất nhiều, nhưng tóm lại tôi chỉ đưa ra 2 vấn đề như thế này: Thứ nhất, họ cho rằng các “thế lực thù địch” đã dùng những sự kiện có thật để viết bài xuyên tạc, bôi nhọ đảng và nhà nước; Thứ nhì là họ cho rằng nước nào cũng có tham nhũng không riêng gì ở Việt Nam. Ban tuyên giáo họ đồng hóa như thế nhằm mục đích gì? Là để lấp liếm rằng “ĐCS quản lý đất cũng không khác gì nhiều đảng phái thay nhau quản lý đất nước”.

Ý thứ thất thì tôi xin phản biện một ý đơn giản như thế này, nếu “thế lực phản động” dựa vào điều có thật thì sao gọi là xuyên tạc? Xuyên tạc là nói sai sự thật, còn người ta dựa vào sự thật thì xuyên tạc các ông cái gì đây? Ví dụ như thật về Formosa mà họ cho là xuyên tạc, còn chuyện bịa về Lê Văn Tám, hay dùng cung nỏ hạ máy bay là trung thực sao? Chỉ dẫn chứng thế cho mọi người tự hiểu.

Có một thực tế “thế lực phản động” không bao giờ đánh sập facebook của đảng và nhà nước, nhưng đảng và nhà nước luôn cho lực lượng 47 đông đảo đến 10 ngàn người chuyên làm giả nick những người đấu tranh rồi report đi đánh sập facebook của của họ. Vàng không sợ lửa, nếu đảng và nhà nước sở hữu sự thật thì hãy để cho 800 trờ báo và hàng vạn nhà báo đảng bút chiến với vài trăm ngòi bút “thế lực thù địch” thì xem ai thắng? “Khi đuối lý, thì anh dùng tới nắm đấm”, đó chính là cách hành xử của đảng và nhà nước với những ngòi bút nghiệp dư trên facebook. Khi đảng và nhà nước vung nắm đấm vào mặt “thế lực thù địch” thì điều đó cũng đồng nghĩa, sự thật không nằm ở đảng và nhà nước.

Thứ nhì, lý luận nước nào cũng có tham nhũng để mị dân thì đó là một thái độ xem nhân như những kẻ ngu dốt. Đây là một thái độ khinh dân không thể chấp nhận được.

Ở đâu có sự thật, ở đó thu hút được sự quan tâm của nhân dân. Ngòi bút nào nói thấu đáo sự thật thì ngòi bút đó khiến đảng và nhà nước phải huy động súng đạn và nhà tù để triệt ngòi bút của họ, đơn giản thế thôi. Đảng và nhà nước hãy thôi dùng nắm đấm để đánh dưới thắt lưng “thế lực thù địch” và hãy thả cho 2 bên tự do bút chiến, đảng dám không? Nếu dám thì tôi nguyện đi đầu xuống đất suốt đời. Tôi thách đảng!

– Đỗ Ngà –

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Most Popular