Thursday, July 25, 2024
HomeDU LỊCHBLOGChuyện khẩu hiệu

Chuyện khẩu hiệu

 Nhân cái khẩu hiệu 11 chữ ở tỉnh nghèo Hòa Bình, xin đăng tiếp về khẩu hiệu của nhà sản

Như đã nói ở những phần trước, giai đoạn nào trong thời cách mạng vô sản cũng vậy, sử dụng khẩu hiệu được coi là sách lược, là nghệ thuật, là đỉnh cao của cuộc tuyên truyền, vận động quần chúng. Những khẩu hiệu về cụ Hồ mà chế độ đề ra đã khiến đông đảo nhân dân hăng hái đi theo cụ, học tập cụ, làm như lời cụ dạy. Chỉ riêng câu “Không có gì quý hơn độc lập tự do” do cụ phát ngôn được tôn thành thánh chỉ “lời vàng ý ngọc” đã lôi cuốn hàng chục triệu người xả thân, không tiếc máu xương cho cuộc chiến tranh giành… miền Nam từ tay đồng bào ruột thịt.

Sau khi “Người” qua đời năm 1969, dưới sự lãnh đạo của đảng, nhất là ban tuyên giáo, đã ra đời thêm những câu khẩu hiệu nữa về cụ Hồ, khiến cộng đồng xã hội luôn có cảm giác cụ mất nhưng vẫn như còn, cụ luôn bên cạnh mọi người. Lúc đầu là câu “Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta”. Câu này hồi cuối năm 1969 và những năm nửa đầu thập niên 1970, đi bất cứ đâu cũng bắt gặp. Hồi ấy chưa có lăng cụ, nên chính quyền và dân chúng tưởng nhớ đến cụ bằng khẩu hiệu. Cứ nhìn vào câu khẩu hiệu ấy là tự dưng có cảm giác “Bác vẫn trên cao vẫy gọi mình”.

Cộng sản là anh vô thần, thấm đẫm tinh thần duy vật, chủ trương vật chất trên hết. Nhưng chính họ lại duy tâm từng tế bào. Họ thừa biết không có cái gì là đời đời, vĩnh viễn, muôn năm, mãi mãi, bất diệt. Mặt trời tưởng như thiên niên vạn đại kia còn mỗi ngày tự đốt cháy cả nghìn tỉ tấn, rồi cũng có ngày nào đó tắt lịm, biến mất. Vô thần càng hiểu rõ điều ấy, nhưng vô thần vẫn cứ ra rả bất diệt, mãi mãi, muôn năm, vĩnh viễn, đời đời, bất kể người ta có tin hay không. Liều.

Vào những năm sau 1975, cuộc sống dưới sự lãnh đạo tài tình sáng suốt của đảng càng ngày càng lụn bại. Dân chúng khổ sở vất vả, chỉ còn chúi đầu cắm cổ vào lo miếng ăn, không còn biết còn nhớ giời đất thiên địa gì nữa. Quên tiệt cả đảng lẫn bác. Chỉ còn nhớ mỗn bác trong tờ giấy bạc. Thế là ra đời câu khẩu hiệu mới về Người: “Đời đời nhớ ơn chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại”. Đây chính là cái câu 11 chữ trị giá hơn 10 tỉ đồng đang được người ta lắp ráp trên đồi Ông Tượng xứ Mường. Lạ ở chỗ, lúc đang đói to, đang trên bờ vực, nhà cầm quyền lại kêu gọi nhớ ơn cụ. Chả nhẽ nhớ ơn đã đem đói nghèo về.

Câu nữa về cụ Hồ cũng nổi tiếng không kém, được đưa ra vào năm 1990 khi chế độ khơi dậy phong trào học tập tấm gương cụ. Năm này kỷ niệm 100 năm ngày sinh cụ, nhưng cũng thời điểm đội ngũ cán bộ nẩy sinh nhiều hư hỏng, thoái hóa, không còn xứng đáng là người vừa hồng vừa chuyên như cụ từng căn dặn nữa. Câu khẩu hiệu “Sống, chiến đấu, lao động và học tập theo gương Bác Hồ vĩ đại” từng xuất hiện hồi thập niên 1980 nay được đổi thành “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Không dàn trải sống, chiến đấu, lao động… nữa, giờ chỉ là học tập và làm theo thôi. Mà cũng không học, không theo nhiều thứ, chỉ đạo đức thôi. Những người cầm đầu bộ máy cai trị đã thấy lỗ hổng nguy hiểm và cũng là mối nguy cực kỳ tai hại: sự tha hóa của cán bộ về đạo đức. Tài mấy đi chăng nữa, không có đức thì cũng vứt. Chế độ tồn hay vong cũng ở chỗ này. May còn biểu tượng cụ Hồ, lấy ra làm tấm gương để học. Chỉ có điều vài chục năm trước, sự học ấy còn có ý nghĩa, hiệu quả, chứ càng ngày cán bộ càng hỏng, học chẳng vào, chẳng mấy tác dụng. Điều thấy rõ nhất là trung ương có cả ban chỉ đạo việc học theo gương cụ, tới thời điểm này vẫn tổ chức học hăng say, nhưng chưa bao giờ cán bộ tham nhũng, đổ đốn, tha hóa đạo đức như bây giờ. Những vụ như Vũ Huy Hoàng, Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son, Trịnh Xuân Thanh, Trần Việt Tân, Nguyễn Văn Hiến, Nguyễn Đức Chung, Tất Thành Cang, Nguyễn Thành Tài… ngày càng nhiều. Cụ cũng không cứu nổi.

Cộng sản là lực lượng chống phong kiến, đả Khổng Tử (biểu tượng của chế độ phong kiến) tợn nhất hăng nhất nhưng chính họ lại đi vào vết mòn của Khổng, chủ trương lấy lễ để cai trị và xây dựng con người, xem thường luật pháp. Không lo soi sáng pháp chế, không lấy luật pháp làm sự nghiêm minh, xây dựng kỷ cương, dùng người tài giỏi… thì dù có phát động đội ngũ học tấm gương đạo đức của cụ Hồ suốt đời cũng chỉ tạo ra những tầng lớp, thế hệ lãnh đạo (gọi chung là cán bộ, đảng viên) đứng trên hoặc đứng ngoài pháp luật, rốt cuộc cũng chỉ là đồ bỏ đi, dân nước chẳng trông đợi được gì. (còn tiếp)

Chú thích ảnh: Phố phường lẫn nông thôn đều ngập tràn khẩu hiệu. Đây là ở quê Hải Phòng nhà tui.

(Nb Nguyễn Thông)

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Most Popular