Thứ Năm, Tháng 7 30, 2026
HomeDÂN CHỦSÁU CLIP HỌ DÙNG ĐỂ TRUY TỐ TÔI — BÀI 1: CHUYỆN...

SÁU CLIP HỌ DÙNG ĐỂ TRUY TỐ TÔI — BÀI 1: CHUYỆN MẤY CÁI QUẠT

Còn bốn ngày nữa là tôi ra tòa. À nhầm, tòa ra tôi — người ta xử vắng mặt cơ mà, tôi có được dự đâu. KKK!

Thôi thì tòa xử kiểu tòa, tôi xử kiểu tôi: từ nay đến 3/8, mỗi ngày tôi kể một clip trong sáu clip “tang vật” của vụ án. Clip vẫn nằm nguyên trên mạng (link ở còm đầu), các bạn xem tận mắt rồi làm bồi thẩm đoàn giúp tôi. Phiên tòa của tôi miễn phí vé, không cần giấy mời, không phải trình căn cước ở cổng.

Clip thứ nhất: chuyện mấy cái quạt điện.

Tháng 6 năm 2019, Nghệ An nắng hơn 42 độ. Bốn mươi hai độ nhé, số liệu khí tượng công khai, không phải tôi “phao tin”. Ở khu giam tù nhân lương tâm Trại giam số 6, Thanh Chương — buồng giam tường đá, mái tôn, giữa vùng đồi trọc gió Lào — quản giáo vào rút sạch quạt điện ra. Lý do: quạt hỏng. Hỏng đồng loạt, hỏng đúng tuần nắng nhất năm. Quạt nước ta cũng biết chọn thời điểm ra phết đấy chứ.

Thế là từ ngày 10/6/2019, các ông Trương Minh Đức, Nguyễn Văn Túc, Đào Quang Thực, Trần Huỳnh Duy Thức tuyệt thực phản đối. Đến hôm tôi làm phỏng vấn là ngày nhịn ăn thứ 19, thứ 20. Toàn các ông già mang bệnh tim, huyết áp cả.

Tôi ngồi hỏi chuyện bốn người. Bà Nguyễn Kim Thanh kể chồng bà — ông Trương Minh Đức, người cả đời đi đòi quyền cho công nhân và nạn nhân Formosa — kiệt sức sau mười ngày nhịn đói. Bà Bùi Thị Rề kể ông Nguyễn Văn Túc yếu tới mức không lê nổi chân, nắng nóng cộng bệnh tim. Một cậu con trai nói về bố — thầy giáo tiểu học Đào Quang Thực — rằng bố cháu nguy lắm rồi, cháu thấy bất lực. Người thứ tư là ông Nguyễn Văn Hải, Điếu Cày, cựu tù từng tuyệt thực 35 ngày, kể lại đúng những gì da thịt ông đã nếm.

Clip còn nhắc một văn bản hẳn hoi: Thông tư 37 của Bộ Công an — cho phép giam riêng người “không nhận tội” tới 3–6 tháng, trong khi luật thi hành án chỉ cho tối đa 10 ngày. Văn bản này không phải “thế lực thù địch” nào soạn đâu ạ. Bộ ta soạn, dấu đỏ đàng hoàng.

Cuối clip, tôi kêu gọi cái gì mà ghê gớm thế? Ký kiến nghị. Gửi đúng địa chỉ: Trại 6, Viện kiểm sát Nghệ An, Bộ Công an. Nội dung: xin trả quạt cho người tù, xin đối xử với con người như con người, theo đúng cái Công ước chống tra tấn mà chính nước ta đã ký, chữ ký còn tươi. Kích động bạo lực ở chỗ nào, anh nào tìm được chỉ hộ tôi, tôi xin hậu tạ.

Giờ đến đoạn tôi không đùa được nữa.

Chưa đầy sáu tháng sau cuộc phỏng vấn ấy, sáng 10/12/2019, thầy giáo Đào Quang Thực chết trong trại, khi đang thụ án 13 năm. Nguyên nhân thông báo: xuất huyết não, viêm phổi. Gia đình xin đưa thi thể về quê. Trại từ chối. Ông bị chôn ngay trong khuôn viên Trại giam số 6, gia đình được hẹn ba năm sau quay lại nhận hài cốt. Cậu con trai từng ngồi trước ống kính của tôi nói “cháu thấy bất lực” — nửa năm sau không được mang xác bố về.

Rồi thể nào các anh cũng bảo: thằng này cung cấp diễn đàn cho các đối tượng kích động, bôi nhọ chế độ giam giữ nhân đạo, kêu gọi quốc tế can thiệp. Vâng. Thế tôi hỏi lại đúng một câu: nếu lời của mấy người vợ, người con ấy là “bịa đặt”, thì sao thầy Thực chết? Và người ta giấu cái gì trong nấm mồ nằm giữa trại giam mà đến thi thể cũng không dám trả?

Câu nào trong clip là bịa đặt? Hai năm điều tra, một cuộc thẩm vấn mười tiếng, hai bản giám định — chưa ai chỉ ra được câu nào. Chính Viện Khoa học hình sự của Bộ Công an còn xác nhận clip không cắt ghép, không chỉnh sửa. Sạch bong. Xin cảm ơn các đồng chí đã giám định hộ tôi cái chứng cứ vô tội. KKK!

Mai kể tiếp clip 2: ba ông luật sư nói về phiên tòa Đồng Tâm. Cái clip tôi đồ là làm các anh cay nhất.

Còn 8 giờ 30 sáng 3/8, đúng giờ tòa gõ búa ở Định Công, tôi lên sóng trực tiếp — tự bào chữa bằng hai thứ tiếng Việt và Anh, tại phiên tòa duy nhất trong ngày hôm ấy có mặt bị cáo. Nhớ hẹn nhé.

Đoàn Bảo Châu

https://youtu.be/Ulugn959BZk?si=5k09oreIRTnKh1vt

SIX CLIPS THEY’RE USING TO PROSECUTE ME — PART 1: THE STORY OF THE FANS

Four more days until I appear in court. Correction: until the court appears without me — it’s a trial in absentia, the defendant isn’t invited. Hahaha!

Fine. The court will run its trial its way; I’ll run mine my way. From now until August 3, each day I’ll walk you through one of the six clips — the “exhibits” of my case. The clips are still sitting right there online (link in the first comment). Watch them with your own eyes and serve as my jury. My courtroom charges no admission, requires no invitation letter, and nobody checks your papers at the gate.

Clip number one: the business of the electric fans.

June 2019. Nghệ An province, over 42 degrees Celsius — 107 Fahrenheit. Forty-two, mind you: public meteorological data, not something I “fabricated.” In the prisoners-of-conscience wing of Prison Camp No. 6, Thanh Chương — stone walls, corrugated-metal roofs, out among sun-baked hills — the wardens came in and removed every electric fan from the cells. Official reason: the fans were broken. All of them. Simultaneously. In the hottest week of the year. Vietnamese fans certainly know how to pick their moment.

So beginning June 10, 2019, the prisoners Trương Minh Đức, Nguyễn Văn Túc, Đào Quang Thực and Trần Huỳnh Duy Thức went on hunger strike. By the day I recorded my interview, they were on day 19, day 20 of refusing food. Old men, all of them, with heart conditions and high blood pressure.

I sat and talked with four people. Mrs. Nguyễn Kim Thanh described her husband — Trương Minh Đức, a man who spent his life fighting for workers and for the victims of the Formosa disaster — exhausted after ten days without food. Mrs. Bùi Thị Rề described Nguyễn Văn Túc so weak he could barely drag his feet, the heat stacked on top of his heart disease. A young man spoke about his father — the primary-school teacher Đào Quang Thực — saying Dad is in danger, and I feel helpless. The fourth was Nguyễn Văn Hải, known as Điếu Cày, a former prisoner who once endured a 35-day hunger strike himself, recounting exactly what his own flesh had tasted.

The clip also cites an official document: Circular 37 of the Ministry of Public Security — which permits solitary confinement of “non-confessing” prisoners for three to six months, while the law on execution of sentences allows a maximum of ten days. That circular was not drafted by any “hostile foreign force,” ladies and gentlemen. Our own Ministry drafted it. Red stamp and all.

And at the end of the clip, what terrifying thing did I call for? Signing petitions. Addressed to the proper offices: Prison Camp No. 6, the Nghệ An Procuracy, the Ministry of Public Security. The content: please return the fans, please treat human beings as human beings, in accordance with the Convention Against Torture that our own country signed — the ink barely dry. If anyone can locate the incitement to violence in there, kindly point it out to me. There’s a reward in it for you.

And now comes the part where I can no longer joke.

Less than six months after that interview, on the morning of December 10, 2019, the schoolteacher Đào Quang Thực died in that camp, while serving a 13-year sentence. Announced cause: brain hemorrhage and pneumonia. His family asked to bring his body home to their village for burial. The camp refused. He was buried inside the grounds of Prison Camp No. 6, and his family was told to return in three years to collect his remains. The son who once sat before my camera and said “I feel helpless” — half a year later, was not allowed to carry his father’s body home.

Now, I know what they’ll say: this fellow provided a platform for hostile elements to incite, to smear our humane detention regime, to invite international interference. Very well. Then I ask exactly one question back: if the words of those wives and that son were “fabricated,” why did teacher Thực die? And what is being hidden in a grave dug inside a prison camp, that even a corpse could not be released?

Which sentence in this clip is fabricated? Two years of investigation, one ten-hour interrogation, two forensic examinations — and no one has pointed to a single one. Better yet: the Forensic Science Institute of the Ministry of Public Security itself certified the clip contains no cuts, no splices, no edits. Spotless. My sincere thanks to the comrades for authenticating my evidence of innocence on my behalf. Hahaha!

Tomorrow, clip number two: three lawyers talking about the Đồng Tâm trial. The clip I suspect stings them most.

And at 8:30 AM on August 3 — the very minute the gavel falls in Định Công — I go live: defending myself in two languages, Vietnamese and English, at the only trial that day where the defendant shows up. Mark the date.

Đoàn Bảo Châu

(Clip link in the first comment.)

RELATED ARTICLES

Most Popular