HẠN KỲ

0
979
Lê Vi 

Tôi về qua ngõ ngày xưa
tìm cô hàng xóm – mới vừa sang sông
hẹn em vào buổi cuối đông
hoa vàng chưa nụ, theo chồng em xa

Mẹ buồn mẹ bảo hôm qua
nó đi nước mắt nhạt nhoà mà thương
tôi ngồi nghe dạ chán chường
trách em hay trách con đường mình đi

Chỉ là đời lắm hạn kỳ
tơ vương cũng chỉ biệt ly thôi mà
bể dâu chìm lặn phong ba
chỉ mong em bước được qua bão đời

Mình tôi ơi! lại chơi vơi
lại thương những buổi xa người mà đau
phía em gió đã nhạt màu
phía tôi sương đã ướt lau lách đời

Chỉ là ừ nhỉ… cạn lời

P/S: Cuộc sống đôi khi khó quá để bình an

262420cookie-checkHẠN KỲ