Điều tra của Hội Ân Xá Quốc Tế về “Nhà tù trong nhà tù” tại Việt Nam

0
961

Tường An, thông tín viên RFA

2016-07-14

Hội Ân xá Quốc tế công bố Bản Báo Cáo về tình trạng hành hạ, ngược đãi của các Tù Nhân Lương Tâm tại Việt Nam trong buổi họp báo ngày 12 tháng 7 ở trụ sở của Amesty International tại Paris.

Trong buổi họp báo ngày 12 tháng 7 vừa qua, tại trụ sở của Amesty International tại quận 19, Paris, Hội Ân xá Quốc tế đã công bố lần đầu tiên Bản Báo Cáo về tình trạng hành hạ, ngược đãi của các Tù Nhân Lương Tâm tại Việt Nam.

Bản Báo cáo có tựa đề “Nhà tù trong nhà tù: Tra tấn và ngược đãi các Tù Nhân Lương Tâm tại Việt Nam” dày 52 trang, một công trình nghiên cứu của ông John Coughlan, (nhân viên Amnesty Intenational, đặc trách nghiên cứu về Việt Nam) được thực hiện từ tháng 11 năm 2015 qua 150 giờ phỏng vấn 18 nam và nữ cựu Tù Nhân Lương Tâm đã được thả trong 5 năm qua, chủ yếu là qua điện thoại, email. Để giữ an toàn cho người được phỏng vấn, một số tên của các Cựu Tù Nhân Lương Tâm đã được thay đổi.

5 hình thức tra tấn trong nhà tù Việt Nam

Trong khoảng 1 tiếng đầu của buổi họp báo, ông John Coughlan trình bày 5 hình thức tra tấn phổ biến nhất được áp dụng trong hơn 17 nhà tù tại Việt Nam :

1/ Giam cách ly và cưỡng bức mất tích:

Người bị giam giữ mà không có bất kỳ tiếp xúc nào với thế giới bên ngoài, đặc biệt là gia đình, bạn bè, luật sư và bác sĩ độc lập. Thủ tục này tạo điều kiện thuận lợi cho việc tra tấn và các cách đối xử tồi tệ đối với tù nhân. Thời gian giam cách ly kéo dài cũng chính là một vi phạm về lệnh cấm tra tấn. Hình thức tra tấn này gắn liền với cách đối xử tồi tệ của hệ thống nhà tù đối với tù nhân lương tâm, nó được áp dụng một cách tự động ngay sau vụ bắt giữ. Tất cả những người được phỏng vấn đều cho biết họ đã trải qua các giai đoạn cách ly, có khi đến hơn 2 năm.

Quản giáo và cán bộ giáo dục không áp chế được tinh thần của tù nhân thì họ chuyển sang cho an ninh trại làm việc. Những an ninh trại là người người vi phạm nhân quyền và đàn áp tù nhân ác liệt nhất.

– Ông Nguyễn Văn Hải (Blogger Điếu Cày)

Các cuộc phỏng vấn của Ân xá Quốc tế cũng nêu lên những trường hợp mất tích cưỡng bức, tức là nhà cầm quyền không hề thông báo cho gia đình cũng như luật sư biết nơi giam giữ và tình trạng sức khỏe của thân nhân hay thân chủ của họ, qua đó họ đã đặt tù nhân nằm ngoài sự bảo vệ của pháp luật.

2/ Gây ra những đau đớn nghiêm trọng về thể xác:

Ân Xá Quốc Tế dẫn chứng một số trường hợp lạm dụng thể xác tù nhân lương tâm mà có thể được coi là tra tấn hoặc đối xử tồi tệ. Bản báo cáo cũng nêu trường hợp một tù nhân tên Lu (tên đã được đổi. RFA) bị tra tấn trong 4 tháng liền và quản giáo trại giam đã hạ nhục ông bằng cách bắt ông ăn thức ăn thừa của chó.

Công an và cán bộ trại giam cũng như một số tù nhân chính là những người phạm tội lạm dụng cấu thành tra tấn và đối xử tồi tệ với Tù Nhân Lương Tâm. Một số người trong số các tù nhân này là “ăng ten”, đánh đập các tù nhân khác dưới sự xúi giục hoặc với sự đồng thuận bằng cách làm ngơ của quản giáo nhà tù.

3/ Biệt giam:

Biệt giam là một hình thức cô lập chủ yếu do các cán bộ nhà tù Việt Nam sử dụng để khiến tù nhân lương tâm cảm thấy cô đơn và bị bỏ rơi. Họ cảm thấy nơi giam giữ họ là một “nhà tù trong nhà tù”. Họ bị biệt giam trong những tình trạng vô cùng tồi tệ do những hoạt động cổ vũ của họ trong tù hoặc trước khi đem ra xét xử. Ân Xá Quốc Tế dẫn chứng một số trường hợp trong đó có người bị biệt giam đến hơn 10 tháng. Nhân chứng kể lại họ có cảm giác hoàn toàn bị bỏ rơi và chỉ mong được chết.

4/ Quyền về sức khỏe và từ chối điều trị y tế:

Bản báo cáo nêu lên một số trường hợp các Tù Nhân Lương Tâm chỉ nhận được thuốc kém phẩm chất sau hàng tuần, hàng tháng khiếu nại với cán bộ tù. Một số trường hợp khác cho biết họ chỉ nhận được thuốc men, điều trị nếu họ chịu nhận tội.

Sự khước từ điều trị y tế là một hình thức tra tấn, thụ động nhưng rõ ràng, vì đây là sự cố ý gây đau đớn về thể xác cũng như tinh thần, với mục đích ép buộc tù nhân thú tội.

5/ Chuyển nhà tù như một hình thức trừng phạt: 

Ông John Coughlain trình bày yếu tố cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng trong việc lạm dụng có hệ thống trong các trại tù Việt Nam là việc di chuyển các Tù Nhân Lương Tâm liên tục qua các nhà tù: một thủ tục có tính toán nhằm cách ly họ xa hơn với gia đình, làm mất tinh thần và trừng phạt họ vì họ đã tham gia những hoạt động cổ vũ trong nhà tù. Không hề có thông báo trước đến họ hay gia đình họ, các tù nhân lương tâm thường xuyên bị chuyển từ trại giam hay nhà tù này sang nơi khác, mang họ đến khắp nơi trên đất nước, cách xa gia đình hàng ngàn cây số.

Hầu hết các cựu Tù Nhân Lương Tâm trong bản báo cáo đều cho biết họ phải trải qua nhiều đợt chuyển trại giam. Việc chuyển trại thường xảy ra đối với các Tù Nhân Lương Tâm không nhận tôi, dám chống lại chính sách “cải tạo” của quản giáo hoặc các Tù Nhân Lương Tâm nổi tiếng có thể ảnh hưởng đến các tù nhân khác. Những lần chuyển trại giam này có thể kéo dài hơn 24 giờ, trong khoảng thời gian đó, tù nhân bị cùm và không được cho ăn uống. Bản báo cáo đề cập đến trường hợp của ông Điếu Cày Nguyễn Văn Hải như một chứng minh cho hình thức trừng phạt này: trong vòng 6 năm rưỡi giam giữ, ông đã bị di chuyển 20 lần qua 11 nhà tù.

Ông Nguyễn Văn Hải, biệt danh Điếu Cày, một cựu Tù Nhân Lương Tâm, hiện định cư tại Hoa Kỳ, cũng được mời trao đổi trong buổi họp báo, ông cho biết đó là một hình thức để bẻ gãy ý chí các Tù Nhân Lương Tâm có bản lĩnh qua việc gây khó khăn cho việc thăm nuôi của gia đình cũng như cắt đứt sự chuyển tải thông tin từ trại giam ra bên ngoài. Qua hệ thống viễn liên skype, Ông Nguyễn Văn Hải cho biết :

“Khi một tù nhân mới bị chuyển đến 1 trại giam, các quản giáo và giám thị trại giam muốn áp đặt ngày lập tức các quy định của trại cho các tù nhân mới, trong đó có nhiều quy định trái pháp luật. Họ muốn ngay lập tức áp đảo tinh thần của tù nhân mới: đầu tiên là quản giáo rồi đến cán bộ giáo dục. Có trường hợp quản giáo và cán bộ giáo dục không áp chế được tinh thần của tù nhân thì học chuyển sang cho an ninh trại làm việc. Những an ninh trại là người người vi phạm nhân quyền và đàn áp tù nhân ác liệt nhất. Tù nhân nào mà nhà tù không khuất phục được họ thì lại có tác động tốt đến các tù nhân khác, các tù nhân khác sẽ noi gương họ để tiếp tục đấu tranh, không còn sợ hãi nữa.

Khi một tù nhân bản lĩnh dùng các căn cứ pháp lý hiên ngang đấu tranh bảo vệ quyền con người của mình thì các tù nhân khác cũng nhận thức được các quyền ấy để tự bảo vệ. Các tù nhân còn liên kết với nhau để đấu tranh tập thể. Nhưng việc không khuất phục được một tù nhân cứng đầu như vậy sẽ làm cho uy quyền của quản giáo giảm sút trong mắt các tù nhân khác. Vì vậy cách cuối cùng là quản giáo sẽ chuyển các tù nhân đi các trại giam khác để họ dễ làm việc và cũng để gửi một tín hiệu đến các tù nhân khác là nếu các anh không nhận tội, không chấp hành thì chúng tôi sẽ chuyển các anh đi thật xa, khi đó gia đình của các anh sẽ rất vất vả, tốn kém tiền bạc và thời gian để đi thăm các anh. Và người tù nhân cứng đầu đó trong trại giam mới sẽ lại tiếp tục đầu tranh cho quyền của mình, lại liên kết bạn bè để tiếp tục đấu tranh trong nhà tù mới.

Việc chuyển tù nhân từ miền Bắc ra miền Nam và từ miền Nam ra miền Bắc đã khiến gia đình họ vô cùng vất vả. Việc tù nhân không được thăm nuôi thường xuyên và giam giữ cách lý hoàn toàn với bên ngoài khiến mọi thông tin về cuộc đấu tranh trong nhà tù không đưa ra bên ngoài được. Không nhận được sự giúp đỡ, hỗ trợ từ bên ngoài, các cuộc đấu tranh trong tù sẽ rất đơn độc và dễ bị đàn áp. Đó cũng chính là lý do vì sao tôi liên tục bị chuyển trại và anh Trần Huỳnh Duy Thức cũng lần lượt đi qua các trại giam đã từng giam giữ tôi. Đây cũng là cách đối xử với những tù nhân không chịu khuất phục họ trong các trại tù.”

Bản Báo Cáo “Nhà tù trong nhà tù: Tra tấn và ngược đãi các Tù Nhân Lương Tâm tại Việt Nam”

Hiện nay, tại Việt Nam vẫn còn 84 Tù Nhân Lương Tâm đang bị giam giữ, một số lượng lớn so với các nước á châu khác. Mặc dù vào ngày 5 tháng 2 năm 2015, Việt Nam đã phê chuẩn công ước UNCAT về việc chống tra tấn và các hình thức đối xử hoặc trừng phạt, hạ nhục con người, thế nhưng bản báo cáo cho thấy hơn 1 năm qua, trên thực tế Việt Nam vẫn không đáp ứng được những đòi hỏi bởi UNCAT, trong đó có việc sửa đổi bộ luật tố tụng hình sự và luật tạm giữ và tạm giam. Ân Xá Quốc Tế kêu gọi Việt Nam sửa đổi các luật này trước khi được thông qua.

Báo cáo được viết một cách xây dựng để chính quyền Việt Nam dựa vào đó mà cải thiện chính sách của họ và để giúp cộng đồng thế giới có tài tiệu nói chuyện với chính phủ.

– Ông John Coughlan

Những trường hợp được ghi lại trong bản báo cáo này là bằng chứng thực tế cho thấy Việt Nam không tôn trọng công ước UNCAT, bản báo cáo nêu bật khoảng cách giữa những cam kết của Việt Nam đối với quốc tế và những sự thật đang diễn ra trong các nhà tù tại Việt Nam. Qua bản báo cáo này, Ân xá quốc tế hy vọng sẽ gióng lên tiếng nói để các nước khác có thể gây áp lực yêu cầu Việt Nam cải thiện điều kiện giam giữ đối với các Tù Nhân Lương Tâm. Ông John Coughlan cho đài Á Châu Tự Do biết mục đích của bản báo cáo này:

“Mục đích của Hội Ân Xá Quốc Tế khi đưa ra bản báo cáo này là để góp phần gia tăng quyền làm người của mọi cá nhân, để đóng góp và việc giảm sự tra tấn, không riêng gì cho các Tù Nhân Lương Tâm mà cho toàn thể các tù nhân. Báo cáo được viết một cách xây dựng để chính quyền Việt Nam dựa vào đó mà cải thiện chính sách của họ và để giúp cộng đồng thế giới có tài tiệu nói chuyện với chính phủ. Mục tiêu tối thượng của Hội Ân Xá Quốc Tế là nâng cao quyền lợi cho từng cá nhân. Đó là mục đích của chúng tôi.”

Cuối cùng Bản Báo cáo đưa ra 23 kiến nghị cho Việt Nam, trong đó có các điểm chính như sau :

–         Chấm dứt việc bắt bớ và lập tức trả tự do cho các Tù Nhân Lương Tâm.

–         Chấm dứt việc tra tấn và đối xử tàn bạo tại các đồn công an, trại giam.

–         Điều tra các khiếu nại và báo cáo của các tù nhân một cách nhanh chóng và có biện pháp với cán bộ vi phạm.

–         Sửa đổi các bộ luật hình sự, luật tố tụng hình sự và luật về thi hành tạm giữ và tạm giam.

Bản Báo Cáo “Nhà tù trong nhà tù: Tra tấn và ngược đãi các Tù Nhân Lương Tâm tại Việt Nam” sẽ được tiếp tục giới thiệu ở trụ sở chính. của Hội Ân xá quốc tế tại Luân Đôn và các nơi khác trong thời gian tới.

Phil Robertson: Nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tồi tệ

Chân Như, phóng viên RFA

2016-07-13

Ông Phil Robertson, phó giám đốc tổ chức theo dõi nhân quyền khu vực Á Châu, trong cuộc phỏng vấn với Đài Á Châu Tự Do vào ngày 12 tháng 7 năm 2016

Nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tồi tệ là nhận xét của ông Phil Robertson, phó giám đốc tổ chức theo dõi nhân quyền khu vực Á Châu, khi ông có mặt trong cuộc phỏng vấn tại thủ đô Washington vào hôm 12 tháng 7.

Chân Như: Rất vui được gặp lại ông hôm nay tại trụ sở của RFA. Trước hết, ông có những thông tin gì mới về tình hình nhân quyền tại Việt Nam không thưa ông, đặc biệt là sau chuyến công du Việt Nam của vị tổng thống Hoa Kỳ vừa rồi?

Chúng tôi thấy thêm nhiều người bị đánh, trong nhiều trường hợp, những côn đồ, theo chúng tôi nghĩ, có quan hệ với chính quyền ra tay hành hung những nhà hoạt động dân chủ.

– Ông Phil Robertson

Phil Robertson: Theo tôi, chuyến thăm Việt Nam của Tổng Thống Barack Obama rất đặc biệt, nhưng để nói nó có ảnh hưởng, giúp gì được cho nhân quyền tại Việt Nam thì chúng tôi thấy rất ít. Anh cũng biết ông ta đã được tự do đọc diễn văn, nói những gì ông ta muốn nói, nhưng sau đó ông ta cũng đã không làm gì khác được khi những người khách ông ta mời đến nói chuyện riêng đã không đến được bởi sự cản trở của công an.

Chúng tôi cũng thấy được sự quyết định quá nhanh chóng của chính quyền Hoa Kỳ khi họ đồng ý gỡ bỏ lệnh cấm vận bán vũ khí trong khi Hoa Kỳ đã không có một sự ép buộc gì với chính quyền Việt Nam về nhân quyền, một cơ hội tốt như thế đã bị bỏ mất, tôi cảm thấy thất vọng. Tôi biết là đã có rất nhiều chỉ trích ngay từ những nhà tranh đấu trong Việt Nam rằng chuyến đi vừa rồi của ông ta không giúp được gì cho tình hình nhân quyền được sáng sủa hơn. Và chính hành động này của Hoa Kỳ đã tạo cho Việt Nam hiểu chệch hướng về nhân quyền.

Chúng tôi rất lo ngại vì tình hình nhân quyền ở Việt Nam ngày càng tồi tệ, không có tốt hơn. Chúng tôi thấy thêm nhiều người bị đánh, trong nhiều trường hợp, những côn đồ, theo chúng tôi nghĩ, có quan hệ với chính quyền ra tay hành hung những nhà hoạt động dân chủ. Điều này làm chúng tôi rất lo ngại vì nó có vẻ như là một chiến dịch mới, vô kỷ luật được chính quyền hậu thuẫn nhắm tới những nhà hoạt động dân chủ.

Chân Như: Ông vừa nhắc đến những côn đồ được chính quyền hậu thuẫn ra tay đàn áp người dân, ông có theo dõi và biết về vụ việc của anh Lã Việt Dũng vừa mới đây bị hành hung phải nhập viện hay không?

Phil Robertson: Đây là một trường hợp điển hình, khi chúng ta thấy anh Dũng đã có buổi sinh hoạt với bạn bè và bị hành hung một cách tàn nhẫn bởi những kẻ vô danh tánh trên đường về. Không ai chịu trách nhiệm về việc này… Ai cũng biết những côn đồ này có quan hệ với chính quyền nhưng lại không có bằng chứng. Anh ta có thể đến trình báo với công an, nhưng rồi công an sẽ hỏi vậy anh muốn chúng tôi làm gì?

Ông Phil Robertson nhận xét: Nhân quyền tại Việt Nam ngày càng tồi tệ. RFA

Trong khi theo chúng tôi hiểu thì công an biết rõ ràng sự việc, và đây là cách đối phó mới của chính quyền với những nhà hoạt động dân chủ. Kiểu chính quyền nói: “Các anh muốn biểu tình? Tôi sẽ cho các anh trả giá bằng sự đàn áp, đánh đập” và chúng ta không làm gì được. Đây là cách chính quyền cố tình phớt lờ để đàn áp chính người dân của họ.

Chúng tôi rất lo ngại những sự việc này và chúng tôi đang hối thúc chính phủ Hoa Kỳ và các chính phủ khác trên thế giới phải nêu vấn đề này với chính phủ Việt Nam và cho họ biết rằng chính quyền cần phải có cuộc điều tra thật sự về những trường hợp như thế này, bắt buộc hung thủ phải lãnh trách nhiệm. Nếu cứ để những trường hợp hành hung này diễn ra hàng tháng, biến Việt Nam thành một đất nước vô pháp luật, là một đất nước không đáng được nhận những lời tung hô mà mà họ đạt được về kinh tế và chính trị bởi những nước trên thế giới.

Chân Như: Theo ông thì trong bản báo cáo về nhân quyền tới đây, đâu là những vấn đề quan trọng ông sẽ đưa vào trong bản báo cho Việt Nam?

Phil Robertson: Chúng tôi vẫn tiếp tục buộc chính phủ Việt Nam phải nhìn nhận những điều luật như điều 79, điều 88, điều 258 trong bộ luật hình sự của quốc gia là những quy định mà người dân biết chính phủ đem ra sử dụng nó nhiều lần để cản trở người dân được quyền tụ họp, quyền biểu tình, nói lên những gì họ muốn nói.

Họ lại tiếp tục chỉnh sửa và tìm cách đưa thêm nhiều luật lệ để áp tải người dân. Ai cũng biết đây không phải là một quá trình làm việc dân chủ. 

– Ông Phil Robertson

Chúng tôi đã thấy một chính quyền mà liên tục tạo thêm luật lệ để sẵn trong túi họ hầu mang ra để trị dân khi họ cần đến để nhằm hạn chế quyền của người dân. Nhưng giờ đây chúng ta lại thấy cách làm khác, đó là hành hung và hăm dọa, trước đó chỉ là hăm dọa hoặc quấy nhiễu bằng cách công an ở nơi đó mời người dân đi “café” để nói chuyện hoặc áp lực lên công ty họ đang làm việc, áp lực lên chủ nhà, áp lực ngay đến những người thân của họ trong gia đình để hầu buộc người đó từ bỏ con đường đấu tranh. Giờ thì chúng ta lại thấy cách mới của chính phủ đó là hành hung, hoặc ném chất dơ bẩn vào nhà của họ hoặc kích động một nhóm những cựu quân nhân đến gào thét trước cửa nhà họ kiểu sử dụng luật giang hồ để cản trở các nhà dân chủ trong khi những nhà đấu tranh này chỉ muốn nói lên những điều tốt muốn đất nước được tốt đẹp hơn thôi.

Chân Như: Câu hỏi cuối tôi muốn hỏi ông đó là ông nhận định sao về việc chính phủ Việt nam hoãn thi hành bộ luật hình sự 2015, mà đáng ra phải đưa vào xử dụng từ đầu tháng 7 này?

Phil Robertson: Theo tôi, họ lại tiếp tục chỉnh sửa và tìm cách đưa thêm nhiều luật lệ để áp tải người dân. Ai cũng biết đây không phải là một quá trình làm việc dân chủ. Chúng ta đã thấy một số người dân tự ứng cử vào quốc hội và đơn nộp của họ bị loại nên chúng ta có thể hiểu những người trong quốc hội Việt Nam chỉ là để làm màu, để chính phủ Việt Nam có cớ khi đưa ra bằng chứng với Liên Hiệp Quốc rằng họ cũng có dân chủ. Thật sự đây là luật do đảng và cho đảng và trước giờ chưa có gì thay đổi. Họ cũng vừa mới có cuộc bầu cử và loại một số người nhưng đó chỉ là để cho quốc tế thấy họ có dân chủ thôi.

Chân Như: Xin cám ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc chia sẻ này.

Tổ chức Ân xá Quốc tế kêu gọi Việt Nam chấm dứt tra tấn tù nhân lương tâm

Tù nhân Lương tâm tại Việt Nam năm 2011.

Ân xá Quốc tế, một tổ chức nhân quyền có trụ sở chính ở Luân Đôn, vừa lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam chấm dứt mọi hình thức tra tấn và đối xử vô nhân đạo với các tù nhân lương tâm.

Trong báo cáo phổ biến hôm thứ ba 12/7, Ân xá Quốc tế cho rằng tù nhân lương tâm ở Việt Nam bị hành hạ bằng các hình thức như bị biệt giam kéo dài, tra tấn đánh đập và không được điều trị y tế.

Bản Báo cáo dựa trên các cuộc phỏng vấn với 18 cựu tù nhân lương tâm và được nghiên cứu trong thời gian một năm.

Theo Ân xá Quốc tế, 5 tù nhân lương tâm cho biết họ từng bị biệt giam ở các xà lim tối tăm và trong những khoảng thời gian dài. Một số tù nhân lương tâm thường xuyên bị đánh đập.

Rafendi Djamin, Giám đốc Ân xá Quốc tế khu vực Đông Nam Á và Thái Bình Dương kêu gọi Việt Nam, qua việc sửa đổi Bộ luật Hình sự, đã đến lúc chính quyền cần thực hiện tốt các cam kết quốc tế, truy cứu những người có trách nhiệm tra tấn, hành hạ tù nhân lương tâm và bảo đảm những hành động này sẽ không còn tái diễn.

Bộ ngoại giao Việt Nam không lập tức phản hồi, khi được yêu cầu bình luận về báo cáo của Ân xá Quốc tế.

Chế độ Hà Nội luôn nói rằng, Việt Nam không có tù nhân chính trị, mà chỉ có những người vi phạm pháp luật bị giam giữ.

1.      Chúng tôi có thể hỏi ĐC các câu hỏi về cảm xúc của ông ấy về việc người tù lương tâm bị cách ly. ĐC có thể miêu tả chiến lược cách ly người bất đồng chính      kiến với toàn bộ thế giới bên ngoài, với gia đình. Chuyện này đã xảy ra nặng nề như thế nào và cảm xúc của ông ấy ra sao?


Khi tôi bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài, tôi không biết ngoài tôi ra còn bạn bè nào bị bắt? Gia đình tôi có bị đàn áp không? Gia đình các bạn tôi có bị đàn áp không. Họ sẽ sống ra sao khi bị hạn chế, tước đoạt nguồn sống. 

Các con tôi có còn được học hành bình thường không, hay bị áp lực phải bỏ học. Liệu gia đình tôi, gia đình bạn bè có vượt qua được áp lực từ truyền thông của nhà cầm quyền bôi xấu?

Việc cách ly đã tạo áp lực không nhỏ với người tù và khiến cho họ luôn lo lắng, bất an. Có thể dẫn đến những hành động mất phương hướng, nản chí.


Không chỉ giam giữ cách ly với bên ngoài, người tù còn bị hạn chế không được nhận đồ thăm nuôi trong quá trình điều tra. Hầu hết tù nhân ở trại giam B34 đều bị như vậy.


Riêng trường hợp của tôi còn tệ hơn nữa, đó là trong suốt thời gian tôi bị giam tại trại tạm giam B34 thì gia đình tôi vẫn đi gửi đồ thăm nuôi tại trại tạm giam số 4 Phan Đăng Lưu. 


Và trại tạm giam số 4 Phan Đăng Lưu đã lừa dối gia đình tôi trong suốt thời gian tôi bị giam giữ ở trại tạm giam B34 để nhận tiền và đồ gia đình gửi cho tôi.


Bằng chứng là gia đình tôi chưa hề được trại giam B34 thông báo theo quy định pháp luật và chưa đi thăm nuôi tại đây lần nào.


Việc ngăn cản luật sư tham gia trong quá trình điều tra, không cho gia đình tù nhân thăm nuôi nhằm tước đoạt những sự hỗ trợ của gia đình theo pháp luật là nhằm triệt tiêu hết những hy vọng dù là nhỏ nhất với tù nhân. Khiến họ hoàn toàn đơn độc.


Bởi một món quà mà họ nhận được, có khi chỉ là một món ăn hàng ngày họ thích hoặc đã quen thuộc trên bàn ăn gia đình cũng gợi nhớ,cũng liên tưởng, cũng đem lại cho họ sự cân bằng cần thiết, một tín hiệu để biết rằng gia đình và bạn bè vẫn luôn bên họ.


Đó là cảm xúc mà hầu hết những người tù khi bị biệt giam đều phải vượt qua. Nhưng trong những hoàn cảnh như vậy ,mỗi người lại phải tìm ra cách riêng của mình để đối phó.


Và tôi đã chọn cách tuyệt thực để phản đối những vi phạm pháp luật của nhà tù.


Cuộc tuyệt thực của tôi ở trại tạm giam B34 kéo dài 28 ngày. Vào lúc 01 h sáng ngày 05/3/2011 trại tạm giam B34 đã phải đưa tôi đi cấp cứu tại Bệnh viện 30/4.


Khi còn ở bên ngoài, tôi đã lựa chọn giữa một cuộc sống đầy đủ hay đấu tranh để rồi quyết định tham gia đấu tranh, bị bắt giam trong lao tù, và gia đình bị đàn áp.


Khi bạn đã mất tất cả, bạn chỉ còn lại niềm tin để sống và tiếp tục đấu tranh trong các nhà tù. Vì nếu bạn cúi đầu khuất phục, bạn sẽ mất hết. Đó cũng là lựa chọn của tôi trong hoàn cảnh đó.


Phạm Thanh Nghiên

THẤY MỘT SỐ ANH EM CÓ VẺ “HÁO HỨC” ĐƯỢC ĐI TÙ. THẰNG TÔI XIN CHIA SẺ BÀI VIẾT (KINH NGHIỆM) CỦA BÁC SĨ, CỰU TNLT PHẠM HỒNG SƠN ĐỂ ANH EM HAM KHẢO.

Pham Hong Son, Đỗ Đức Hợp, Nguyễn Lâm Hoàng Bảo, Hoàng Huy Vũ, ….

2.      Về việc liên tục bị chuyển trại, ĐC giải thích ra sao? Hàm ý của việc chuyển trại đối với người tù như thế nào?

Khi một tù nhân mới bị chuyển đến một trại giam, các quản giáo và giám thị trại giam muốn áp đặt ngay lập tức các quy định giam giữ của trại với tù nhân mới, trong đó có nhiều quy định trái pháp luật. 


Họ muốn ngay lập tức phải áp đảo được tinh thần của tù nhân mới. Đầu tiên là quản giáo rồi đến cán bộ giáo dục vào làm việc với tù nhân.


Có những trường hợp cán bộ giáo dục và quản giáo không áp chế được tinh thần của tù nhân thì họ chuyển cho an ninh trại làm việc. 


Những nhân viên an ninh trại là những người vi phạm nhân quyền, đàn áp tù nhân ác nhất. 


Một tù nhân đã trải qua tất cả những đợt làm việc như vậy mà nhà tù không khuất phục được họ lại có tác động tốt đến tâm lý các tù nhân khác. 


Các tù nhân khác sẽ noi gương tù nhân đó để đấu tranh, không còn sợ hãi nữa. 


Khi một tù nhân bản lĩnh dùng các căn cứ pháp lý hiên ngang đấu tranh tự bảo vệ quyền con người của mình thì các tù nhân khác cũng nhận thức được các quyền ấy để tự bảo vệ. 


Các tù nhân còn liên kết với nhau để đấu tranh tập thể.


Nhưng việc không khuất phục nổi một tù nhân cứng đầu như vậy sẽ làm cho cái uy quyền của đám quản giáo giảm sút trong mắt những tù nhân khác. 


Vì vậy cách cuối cùng là các quản giáo sẽ chuyển tù nhân cứng đầu đó đi trại khác để họ dễ làm việc và cũng là gửi những tín hiệu đàn áp tới các tù nhân còn lại. 


Thông điệp đó là : Nếu các anh không nhận tội, không chấp hành chúng tôi thì sẽ bị chuyển đi thật xa. 


Khi đó gia đình các anh sẽ rất vất vả, tốn kém tiền bạc và thời gian để đi thăm nuôi. 


Người tù nhân cứng đầu đó bị chuyển tới trại giam mới sẽ lại bắt đầu tiếp tục trải qua các trải nghiệm mới. 


Lại tiếp tục đấu tranh bảo vệ quyền của mình, lại liên kết bạn bè trong nhà tù mới cùng tranh đấu. 


Và sau khi đã vượt qua hết những thách thức của nhà tù đó, anh ta tiếp tục bị chuyển đi, đến những trại giam xa hơn, khắc nghiệt hơn.


Việc chuyển tù nhân ở miền Bắc vào miền Nam và chuyển tù nhân từ miền Nam ra bắc đã khiến gia đình họ vô cùng vất vả. 


Như gia đình tôi và anh Trần Huỳnh Duy Thức sống ở Sài Gòn, nhưng phải đi hàng ngàn km ra tận miền Tây Nghệ An để thăm nuôi. 


Với những gia đình khó khăn về kinh tế thì không thể thăm nuôi thường xuyên được.


Việc tù nhân không được thăm nuôi thường xuyên và bị giam giữ cách ly hoàn toàn với bên ngoài khiến mọi thông tin về các cuộc đấu tranh trong nhà tù không đưa ra ngoài được.


Không nhận được sự giúp đỡ hỗ trợ từ bên ngoài các cuộc đấu tranh trong tù sẽ rất đơn độc và bị đàn áp.


Đó chính là lý do mà tôi liên tục bị chuyển trại và anh Trần Huỳnh Duy Thức cũng lần lượt đi qua những trại giam đã từng giam giữ tôi. 


3.      Cuộc sống hiện tại của ĐC ở tại Mỹ, ĐC có tiếp tục theo đuổi các hoạt động đấu tranh? và cảm xúc của ông ấy ra sao?

THẤY MỘT SỐ ANH EM CÓ VẺ “HÁO HỨC” ĐƯỢC ĐI TÙ. THẰNG TÔI XIN CHIA SẺ BÀI VIẾT (KINH NGHIỆM) CỦA BÁC SĨ, CỰU TNLT PHẠM HỒNG SƠN ĐỂ ANH EM HAM KHẢO.

27 ghi chú dành cho những Tù nhân Lương tâm dự khuyết

Tháng 6 28, 2013

Phạm Hồng Sơn

1. Nguyên tắc “suy đoán vô tội”: Không ai có quyền cho bạn là tội phạm cho đến khi có một tòa án công chính đủ thẩm quyền đưa ra một phán xét kết tội có hiệu lực.

Nhưng bạn đừng bao giờ trông chờ sẽ có một tòa án như thế trong một chế độ độc đảng toàn trị.

2. Dù bạn là tù nhân hay thậm chí là “phạm nhân” cũng không ai có quyền xúc phạm danh dự và tuyệt đối không có quyền xúc phạm thân thể bạn.

Chắc chắn bạn cũng không kỳ vọng chế độ độc đảng toàn trị sẽ tôn trọng những điều hiển nhiên này nhưng bạn cần phải nhớ để bảo vệ nhân phẩm tối thiểu cho mình.

3. Bất kể lúc nào, tình huống nào bạn vẫn luôn có ba quyền đương nhiên sau đây: 1. Quyền không trả lời (im lặng), tức cũng là trả lời. 2. Quyền không ký. 3. Quyền sửa sai, đính chính, phản bác, phản cung lại những điều đã nói hoặc đã ký.

Tất nhiên khi làm như thế, bạn sẽ bị chế độ độc tài đảng trị liệt vào dạng “ngoan cố” “cứng đầu” nhưng chắc chắn bạn sẽ có nhiều giấc ngủ ngon hơn trong tù và đời bạn sẽ bớt được nhiều nỗi day dứt không đáng có.

4. Nếu phải giam chung với tù hình sự, đừng sợ hay ác cảm trước những bộ dạng gớm ghiếc hay những cơ thể xăm trổ đầy mình của họ. Phía sau những ghê rợn đó có thể là một trái tim rất nhạy bén, tự trọng và đầy bản lĩnh. Hãy sống nghĩa hiệp với họ.

5. Ba suy nghĩ sai lầm bạn cần loại ngay ra khỏi đầu: 

1. Không khai, không có chứng cớ hoặc mọi việc bạn làm đều đúng luật nên họ sẽ không thể kết tội được bạn và sẽ phải thả bạn. 

2. Bên ngoài sẽ giúp bạn hoặc vì bạn là người nổi tiếng, có nhiều quan hệ nên trước sau họ cũng phải thả hoặc án phạt sẽ không đáng kể. 

3. Thế là hết rồi, xong rồi.

Than đời hay buông hết hy vọng với đời là hoàn toàn chẳng nên, kể cả lúc bị gông xiềng, nhưng rồi bạn sẽ lại nhận thấy điểm tựa tốt nhất cho đời bạn trước hết vẫn chính là bạn. Bạn cũng không nên phải quá cay đắng nếu vẫn mắc phải suy nghĩ sai lầm số 1 vì sự vô sỉ của chế độ toàn trị cộng sản cho đến nay vẫn nằm ngoài sự tưởng tượng của rất nhiều người.

6. Đừng bao giờ tin lời nói, lời hứa, kể cả cam kết (bằng chữ), của điều tra viên (nhà chức trách). Đừng bao giờ trở thành nguồn tin cho họ (dù họ đã biết hay chưa). Cũng đừng bao giờ sững người khi họ nói đồng đội của bạn đã phản bội bạn.

Hãy tạc vào lòng ba lời nhắn của tiền nhân: “Đừng nghe những gì họ nói mà hãy xem những việc họ làm.”, “Đừng trao trứng cho Ác”, và: “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo.”

7. Ba điểm cần nhớ nằm lòng khi làm việc (đi cung, đi thẩm vấn, “đi làm” hay gặp gỡ bất kỳ nhân vật nào thuộc chính quyền): 1. Nói nhiều không có lợi. 2. Nổi nóng, khiếm nhã không có lợi. 3. Nhượng bộ hay coi thường đối thủ đều là nguy hiểm.

Hai điểm đầu cho phép bạn được rút kinh nghiệm nhưng điểm thứ ba phải coi ngay là miệng vực. Khi nghiêm khắc thực hiện ba điểm này bạn sẽ hiểu thấu hơn sự đúc kết của cổ nhân: “nhất thủy nhì hỏa”. Song, bạn không nên nhầm giữa sức mạnh hủy diệt khổng lồ với sức mạnh xanh cũng khổng lồ nhưng nhân ái, thu phục.

8. Hãy chủ động đón nhận một trang đời mới ngay khi bạn bị tống vào tù. Càng chủ động bao nhiêu, đời tù của bạn sẽ càng nhẹ nhõm bấy nhiêu.

Nếu bị biệt giam nghĩa là đời bạn đã được trao một cơ hội để nhận rõ sự khác biệt hoàn toàn giữa đơn độc và cô đơn, được gặp một cơ may để khám phá, tiếp nhận nhiều sức mạnh, cảm hứng, hạnh phúc, đốn ngộ từ những tĩnh lặng mênh mông sâu hút gần như tuyệt đối của vũ trụ. Còn nếu được giam chung là người ta đang tôi cho bạn những kỹ năng hội nhập, đoàn kết, ảnh hưởng, rèn thêm cho bạn lòng trắc ẩn, đức quên mình, là giúp bạn nhìn ra những khiếm khuyết, thói xấu láu lỉnh nhất trong bạn và cho bạn trải nghiệm sự kinh ngạc tột cùng trước sự đa dạng vô biên, vô cấp độ của những khả năng, tài năng, sức chịu đựng và những ham muốn, ước vọng, cả cao cả vô cùng lẫn thấp hèn tột bậc, của loài người và thậm chí của chỉ một người.

Hãy nhớ câu châm ngôn hài hước của tù hình sự: “Đi tù nếu không học được cái lọ thì cũng sẽ được cái chai”.

9. Đừng quá thành kiến với công an. Nhưng phải cảnh giác khi họ tử tế. Người ác nhất vẫn có lúc tử tế nhưng hãy nhớ công an là công cụ của chế độ độc tài toàn trị – chế độ không bao giờ muốn tính thiện con người trỗi dậy có lợi cho bạn – kẻ đang bị coi là thù địch. Hãy trân trọng, ghi nhận mọi thiện ý nhưng chớ mềm lòng.

10. Trong khi thẩm vấn không nhất thiết bạn phải thuộc phía thụ động, sợ hãi. Chính kẻ thẩm vấn cũng có nỗi hoang mang của riêng họ. Họ sợ không khuất phục được bạn. Họ hồi hộp sẽ không moi tin thêm được từ bạn. Và họ rất lo lắng rằng bạn sẽ ngày càng vững vàng hơn.

11. Người ta có thể rất tức tối, thậm chí căm ghét bạn nhưng bạn phải biết không ai có thể khinh thường một tù nhân lương tâm kiên định. Căm ghét vẫn có thể chuyển thành tôn trọng thậm chí kính trọng. Nhưng khinh thường thì không bao giờ.

12. Đừng quá trông chờ vào luật sư khi bị cầm tù. Một luật sư tốt nhất lúc này cũng chỉ có 3 vai trò chính: 1. Cầu nối thông tin giữa bạn và bên ngoài. 2. Cung cấp thêm một số luận cứ pháp luật cho niềm tin của bạn. 3. Chứng nhân cho những gì bạn thể hiện trong những phiên tòa “công khai”.

Bạn nên nhớ bạn không chỉ là thân chủ mà còn là người liên đới, chịu trách nhiệm trước hết và sau cùng cho mọi phát ngôn, hành động của người đại diện pháp lý (luật sư) của mình. Và bạn luôn có toàn quyền đồng ý hay chấm dứt liên đới với luật sư bất kể khi nào kể cả ngay tại tòa. Bạn không nên quên chế độ độc tài toàn trị không bao giờ thèm cần đến tranh tụng nhưng họ rất cần hình ảnh và quan điểm của bạn bị đánh hỏng ngay trước tòa.

13. Khi nỗi nhớ thương gia đình (con cái, cha mẹ, vợ chồng) trào dâng, nên nghĩ đến ba điều: 1. Trách nhiệm của một công dân không chỉ là chăm lo cho gia đình riêng của mình. 2. Đây là điều ngoài mong muốn của bạn. Ngọn nguồn của chia ly, đau khổ này là từ chế độ độc tài. 3. Bạn có thể đã phải gặp một rủi ro xấu hơn như nhiều người đã đột ngột phải chia ly gia đình mãi mãi.

14. Chắc chắn bạn sẽ suy sụp nếu cứ đo đếm thời gian, trông mong ngày trở về. Hãy đặt ra công việc và mục tiêu cần đạt được cho mỗi ngày, mỗi giai đoạn ở tù. Bạn nên nhớ đó là những khoảnh khắc vô cùng đặc biệt mà đời thường không thể có và rất không dễ để hiểu.

15. Có những lúc bạn sẽ có cảm giác vui sướng, nhưng đừng để quá vui. Cũng đừng nghĩ quẩn. Trước mọi vấn đề, cần suy nghĩ thật kỹ càng, chu đáo nhưng đừng để lo lắng, day dứt làm kiệt sức bạn. Hãy biết an tâm, chấp nhận những rủi ro ngoài khả năng tiên liệu.

16. Hãy biết tự giễu mình mỗi khi cảm thấy yếu ớt, căng thẳng hay sợ hãi. Và cũng phải biết tự thầm khen mình, tự hào về mình mỗi khi vượt qua một thách thức.

17. Cảnh giác với ba loại thời tiết dễ làm bạn không còn là bạn: nóng quá, lạnh quá và đặc biệt tiết trời u ám, ẩm thấp (như tiết tháng Ba miền Bắc).

18. Thà nhịn đói còn hơn ăn đồ không an toàn (nghi là ôi thiu, không tin cậy, thức ăn lạ). Hãy nhớ câu: “Chết vì ăn là rất nhục”.

19. Tuyệt đối không dùng dao cạo cũ (của người khác), không để tiêm chích, không để chạm dao kéo (nếu không phải là trường hợp cấp cứu tính mạng). Hãy nhớ câu: “Chết vì xuề xòa là cái chết đáng trách”.

20. Ba cách đơn giản giúp tăng cường sinh lực và sức dẻo dai cho cơ thể: 1. Chạy (hoặc đi bộ) ngay tại chỗ hoặc trong khoảng cách 2m. 2. Chống đẩy (hít đất), đứng lên ngồi xuống nhiều lần. 3. Làm dẻo các khớp từ cổ đến chân, xoa bóp cơ thể.

Siêng năng là cần thiết. Nhưng điều cần hơn là thực hành với sự hiệp nhất cùng nhịp thở trong sự tò mò, chú tâm để cảm nhận và lắng nghe những rung động bình dị mà kỳ lạ trên từng phần thân thể. Hãy luôn nhớ: Mỗi khi bạn lười nhác hay ngại ngùng là có một nụ cười đang hé trên môi của quyền lực độc tài.

21. Có ba thứ quí giá, ngoài bạn ra, không ai có thể tước đi được: 1. Giấc ngủ ngon. 2. Lý tưởng. 3. Mơ ước và suy tư.

22. Hãy đặt mọi yêu sách, đấu tranh của bạn trên ba trụ cột: pháp luật, phi bạo lực và chính trực. Tuy nhiên, tôn trọng pháp luật không có nghĩa là chấp nhận cả những qui định, luật lệ vô lý, phi nhân.

23. Những lúc cảm thấy đau khổ cùng cực hãy nghĩ đến ba điều: 1. Những người bị khuyết tật về thân thể hay trí não. 2. Những bạn bè, người thân đồng tuổi nhưng đã không may qua đời sớm. 3. Sự lo toan, tất tưởi, rủi ro của gia đình ở bên ngoài. Hãy nhớ câu: “Nỗi khổ của ta không bao giờ là nỗi khổ lớn nhất”.

24. Những khi bạn cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa, hãy nhớ đó chính là lúc bạn đã tiến tới sát khả năng phát hiện ra những năng lực mới của bản thân khiến chính bạn phải sửng sốt.

25. Cả hai thứ, thân thể và ý chí, luôn cần được chăm chút, rèn luyện trong suốt những ngày tù. Nhưng nếu phải giữ lại một thì phải chọn cái thứ hai – cái không ai có thể tù hãm hay giết chết được, trừ bạn.

26. Nếu bạn xác quyết rằng Tạo hóa đã hào phóng ban cho mọi con người có khả năng tận hưởng những quyền tự do bất khả nhượng thì bạn cũng phải tin rằng Tạo hóa muốn con người phải thực sự xứng đáng hơn mọi loài vật khác khi nhận ân sủng lớn lao đó. Bởi Tạo hóa đã chỉ cho một loài duy nhất của địa cầu biết chế ra nhà tù: đó là con người.

27. Đường đến tự do không nhất thiết cứ phải xuyên qua nhà tù nhưng những kẻ kìm giữ tự do rất hay mượn nhà tù để thử độ khát khao tự do. Và những kẻ đó chắc chắn sẽ không thấy cần phải đoái hoài tới những tự do bất khả nhượng của chúng ta nếu họ cho rằng độ khát khao tự do của chúng ta thuộc loại chẳng cao lắm.

© 2013 Phạm Hồng Sơn & pro&contra

Pham Hong Son, Đỗ Đức Hợp, Nguyễn Lâm Hoàng Bảo, Hoàng Huy Vũ, ….

1.      Cảm giác chung của việc bị cách ly của các TNLT. Ông có thể miêu tả những biểu hiện của chiến lược các ly các nhà bất đồng chính kiến đối với thế giới bên ngoài, với gia đình họ. Việc  này đã xảy ra nặng nề như thế nào và nó làm cho ông cảm xúc ra sao?

2.      Việc bị chuyển trại liên tục, ông giải thích như thế  nào? Các hàm ý / ác ý đối với tù nhân lương tâm như thế nào đối với việc bị chuyển trại liên tục?

3.      Cuộc sống hiện tại của ông tại Mỹ. Ông cố tiếp tục theo đuổi các hoạt động đấu tranh không, và ông cảm thấy như thế nào?

4.      Ông nhìn về tương lai nhân quyền VN như thế nào dưới sự lãnh đạo của chính quyền mới.

10:40: Josef đưa ra đề nghị và các bước kế tiếp

10:45: Câu hỏi và trả lời từ khán phòng

Về cuộc sống của tôi hiện tại ở Mỹ :

Như bao người mới nhập cư khác, tôi gặp nhiều khó khăn từ rào cản ngôn ngữ, hội nhập với một xã hội mới, vừa đi học và mưu sinh. Tất cả những khó khăn của tôi cũng là những khó khăn mà những người mới nhập cư gặp phải. Tuy vậy, là người đã trải qua nhiều năm tù thì những khó khăn đó không cản trở tôi tham gia tiếp tục đấu tranh cho phong trào trong nước.

Tôi vẫn tiép tục đến các Tổ chức QT.

 Ông nhìn về tương lai nhân quyền VN như thế nào dưới sự lãnh đạo của chính quyền mới.

Trong hai nhiệm kỳ mà ông Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng và ông Nguyễn Xuân Phúc làm phó thủ tướng phụ trách lĩnh vực liên quan đến nghành công an, ông Trần Đại Quang làm bộ trưởng CA thì thấy các anh chị em đấu tranh dân chủ, các blogger, nhà báo bị bắt nhiều nhất, bị đàn áp khốc liệt nhất. Nhất là trong mấy năm gần đây, tình trạng nhân viên an ninh giả dạng côn đò dưới sự bảo kê của công an đánh đập dã man những người bất đồng chính kiến mà trách nhiệm chính thuộc về Bộ trưởng BCA.

Vậy mà giờ đây ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng và ông Trần Đại Quang ngồi ghế Chủ tịch nước. Lãnh đạo cả hành pháp và tư pháp. Rõ ràng tương lai 

315790cookie-checkĐiều tra của Hội Ân Xá Quốc Tế về “Nhà tù trong nhà tù” tại Việt Nam