Phiếu trắng, trắng tay

0
58
Đại hội đồng Liên Hiệp quốc

Nguyễn Thông

Những người đang đại diện xứ này trên trường quốc tế đã bao lần bỏ phiếu trắng, hầu như ai cũng biết cả rồi, không cần nhắc lại.

Nhà kia có hai đứa con trai. Ông bố là người cẩn thận nên làm gì đều hỏi ý kiến con. Việc nào cũng vậy, hỏi thằng lớn, nó ậm ừ rồi bảo tùy bố, bố muốn làm thế nào cũng được, con chả ý kiến ý cò. Hỏi thằng bé, nó luôn nghĩ ngợi đôi chút rồi đề nghị bố phải làm thế này thế này, có lúc còn cãi lại chê bố sai. Ông bố ban đầu hơi phật ý, thậm chí còn mắng nó mày chỉ giỏi lý sự, dám cãi bố, chả như anh mày ngoan, tao làm gì cũng gật. Khi sắp về với ông bà, ông gọi cả hai đứa lại, nói rành rọt của cải tài sản nhà này bố trao hết cho thằng bé, đâu ra đấy, rõ ràng đúng sai, chứ vào tay cu nhớn ba phải thì đội nón đi hết.

Kết quả bỏ phiếu đối với dự thảo Nghị quyết ES – 11/L.5 là 143 phiếu thuận, chỉ năm phiếu chống, và 35 phiếu trắng (cùng thêm 10 quốc gia không bỏ phiếu). Nguồn: UN News (news.un.org)

Nhớ chuyện xưa bởi ngẫm chuyện nay. Liên Hợp Quốc quá rành chuyện Việt Nam bỏ phiếu trắng, chả biết vừa rồi ông tổng thư ký qua chơi có nhắc nhở gì không. Mà nhắc cũng chả xi nhê gì. Những anh chống và trắng hầu hết đều dị ứng với giá trị chung của nhân loại.

Thường với mỗi điều gì đó trong đời sống, chỉ xảy ra hai trường hợp: đồng ý hoặc không đồng ý, nhất trí hoặc phản đối, tán đồng hoặc bác bỏ. Có rõ ràng như vậy mới tỏ được cái trí lự, tính cách, bản lĩnh, uy tín, sự độc lập của mình. Không có cái kiểu ỡm ờ như gái lầu xanh chài mồi khách.

Ngày trước, tôi để ý, VN ta trên trường quốc tế cứ mỗi lần gặp vấn đề gì hơi phức tạp một tí, hoặc chạm “nọc” xứ mình là bỏ phiếu trắng. Giới cầm quyền tự khen nhau khôn ngoan không dại khờ như đám bộc tuệch ruột ngựa, chả để mất lòng ai. Họ bảo đó là trí tuệ của người cộng sản, là thắng lợi vẻ vang trên trường quốc tế, được đúc rút bằng hình ảnh cây tre. Tre kiểu 10B chứ không phải tre Thép Mới.

Nói gì thì nói, phải chỉ thẳng ra rằng phiếu trắng chỉ có ở những anh ba phải, nửa vời, mười rằm cũng ư mười tư cũng gật, không hề có chút chủ kiến gì. Nếu bảo rằng khôn thì đó là thứ khôn lỏi, trẻ ranh, vặt vãnh, trí trá, tạm bợ. Phiếu trắng thể hiện lối sống dựa dẫm, chỉ thích nhờ cậy, quen lợi dụng người khác. Kẻ thích dùng phiếu trắng có thể ví như cây tầm gửi, không rễ bám xuống đất hút nước, không vươn được cành xanh tự đón nắng trời, khi chủ vườn phát hiện ra chặt một nhát dao ngắt đường ăn bám thì toi đời.

Thực ra, phiếu trắng có thể lúc nào đó cũng phát huy tác dụng, chẳng hạn lấy được lòng kẻ này người khác, che giấu nhất thời được bản thân, tránh sự chú ý quá đáng đến mình nhất là khi mình dở xấu. Nhưng xét cho cùng, thứ chi cũng có mặt trái của nó, huống hồ thói ba phải, láu cá, khôn lỏi.

Cứ tránh mãi, không dám thể hiện, không dám nhìn thẳng vào thực tế, cứ lôi thôi lửng lơ giữa đôi dòng nước, bơi chả dám bơi, vượt chả dám vượt, thế nào cũng chết chìm. Điều tai hại đầu tiên là lúc mình có chuyện, mình lâm sự, có kêu gào mấy, hô hoán làng nước, bớ làng nước ơi cứu tôi với… cũng chả ai quan tâm. Mình đã dửng dưng với mọi sự thì mình cũng đừng đòi hỏi người khác phải coi trọng, tôn trọng mình. Mình đã không tin cậy ai thì sẽ không được ai tin cậy. Phiếu trắng là bằng chứng hiển nhiên để ghi vào lý lịch nhân loại về mấy anh láu cá, vô trách nhiệm.

Phiếu trắng thường đồng nghĩa với trắng tay. Chả biết họ có tỉnh thức mà tu lại cho đúng đường chính quả.

659770cookie-checkPhiếu trắng, trắng tay