Saturday, March 15, 2025
HomeBLOGVÀI Ý KIẾN VỀ CHƯƠNG TRÌNH GIẢNG DẠY BỘ TÀI LIỆU “CÔNG...

VÀI Ý KIẾN VỀ CHƯƠNG TRÌNH GIẢNG DẠY BỘ TÀI LIỆU “CÔNG NGHẸ GIÁO DỤC CỦA ÔNG HỒ NGỌC ĐẠI”

Trinh Trang

Thật là ngu xuẩn, đến nay vẫn còn tranh luận về bộ sách giáo khoa của ông Hồ Ngọc Đại và nhóm giáo viên trường thực nghiêm Giảng võ như Nguyễn Kế Hào và Phản Sắc Long…
Không cần phải bàn luận làm gì cũng thấy ngay những khiếm khuyết, nếu không nói là vi phạm pháp luật, của cái gọi là “công nghệ giáo dục” của Hồ Ngọc Đại:
1. Một chương trình đã đưa vào dạy thí nghiệm hơn 40 năm mà không tổng kết đánh gía để rút ra những ưu khuyết điểm của bộ tài liệu giảng dạy này
1.1. Nếu là tài liệu thực nghiệm giảng dạy thì chỉ dạy ở trường thực nghiệm Giảng võ của ông Đại thì được. Thế nhưng đã đưa đi làm tài liệu giảng dạy ở nhiều trường, nhiều tình mà chưa có giấy phép, ấy là VI PHẠM PHÁP LUẬT.
1.2. Nếu qua quá trình giảng dạy mà cho ra kết quả tốt thì ít nhất trong vòng 10 năm phải tổng kết, đánh giá những ưu khuyết điểm của bộ tài liệu, báo cáo lên bộ giáo dục hoặc/và hội đồng giáo dục quốc gia, trên cơ sở đó làm đơn đế nghị cho phép lưu hành làm tài liệu giảng dạy chính thức toàn quốc. Thế mà hơn 40 năm vẫn không có bản tổng kết đánh giá nào mà lại đem đi dạy tùm lum, sai lại càng sai. Ai đã dung túng cho cái sai ấy trong suốt 40 năm trời.
2. Cái gọi là “công nghệ giáo dục” của ông Hồ Ngọc Đại thực chất là một công trình nghiên cứu của một giáo sư Nga, dùng làm tài liệu giảng dạy cho những học sinh thiểu năng trí tuệ ở nước Nga và các học sinh “thiểu số” tức là các học sinh ở các nước cộng hoà thuộc liên bang Xô viết (vùng ngôn ngữ mẹ đẻ không phải là tiếng Nga = Ruski Iazưk). Chính vì thế ông Đại đã đưa tài liệu đó dạy thử cho trẻ em ở vùng dân tộc thiểu số như ở Lào cai và các tỉnh miền núi khác đầu tiên. Với cái mác GD TS, lại là con rể TBT Lê Duẩn ai dám cản?
Thế thì cái “công nghệ giáo dục” của ông Đại là vi phạm pháp luật một lần nữa : đánh cắp tài liệu nghiên cứu của người khác làm của mình, đem đi dạy tùm lum ở nhiều trường; Cho in ấn bán sách lấy tiền.
Chỉ chừng ấy lý do thì cái tài liệu “công nghệ giáo dục” của ông Đại đã không đủ “sạch” đẻ đưa lên bàn đánh giá thẩm định rồi.
Thế mà cho đến giờ vẫn còn đem ra bàn luận. Thật là ngu xuẩn!
Tài liệu giảng dạy cho học sinh, nhất là học sinh cấp tiểu học là vô cùng quan trọng, cho nên phải hết sức thận trọng lựa chọn cho chính xác. Không thể ai viết ra, viết cài gì cũng đem dạy cho hs tiểu học được.

Tôi đã có bài viết khá dài về “công nghệ giáo dục của ông Hồ Ngọc Đại vài năm trước đây. Xin copy lại để Các bạn có thể tham khảo thêm:

VÀI Ý KIẾN VỀ CHƯƠNG TRÌNH GIẢNG DẠY BỘ TÀI LIỆU “CÔNG NGHẸ GIÁO DỤC CỦA ÔNG HỒ NGỌC ĐẠI”

Tôi đã không có ý định viết về những lộn xộn trong ngành giáo dục và những vấn đề liên quan đến GS TS Hồ Ngọc Đại.
Thế nhưng có 4 yếu tố nó cứ rậm rịch trong đầu, thúc dục tôi phải viết, phải tham chiến trên cái chiến trường thối hoắc như hũ mắm và nát nét như tương đâm này:
Đó là:
1- Lời TBT : “Đặc biệt quan tâm đến tác động của mạng xã hội”. Điều đó cho thấy TBT hoặc những trợ lý vẫn thường xuyên theo sát những stt trên mạng Facebook. Có thể đó là câu nói để đánh lừa, để xoa dịu người ta sau khi bộ luật về “an ninh mạng” vừa thông qua.
2- Ông Hồ Ngọc Đại có thổ lộ với VTV và một số phóng viên rằng; ông không nhận chức Bộ trưởng GD để nghiên cứu cống hiến cho GD.
3- Gần đây VTV cho lên sóng nhiều chương trình đánh bóng cho ông Hồ Ngọc Đại và bảo vệ cho những hành vi phạm pháp của ông ta là cho lưu hành giảng dạy những tài liệu chưa được Quốc hội thông qua. Việc làm vô trách nhiệm này của VTV không có gì là lạ, cũng giống như phóng sự chiến trường Syria bom nổ tung trời, những đoàn người chạy tị nạn nháo nhác … của phóng viên gạo cội Lê Bình ngồi trong Sứ quán lấy tin từ TV để “dựng” bài. Do vậy cần phải làm rõ và đính chính những thông tin sai lệch.
4 – Những dự án tiền tấn của bộ GD-ĐT đều là những dự án vô bổ, tiền của đổ xuống sông xuống biển cả mà không đem lại một chút, một chút lợi ích nào; làm cho nền giáo dục rối tung rối mù, cha mẹ học sinh thì nháo nhác đi chạy trường, tìm trường, chạy đôn đáo về kết quả tuyển sinh đại học …

Trước hết nói về tác giả của cái gọi là “công nghệ giáo dục”- ông Hồ Ngọc Đại. Các bạn chắc hẳn thắc mắc sao tôi không gọi GS TS HNĐ như trước đây? Các bạn hãy đọc rồi sẽ hiểu. Cha ông HNĐ vốn là đồng hương Quảng trị và là cấp dưới của cố TBT Lê Duẩn, đã hy sinh thân mình bảo vệ ông Duấn. Nợ người đồng đội một mạng sống, khi ra Bắc, làm TBT, ông Duẩn cho tìm và đón con của ân nhân về Hà nôi nuôi dạy ăn học, cùng ở chung ở nhà TBT 6-Hoàng Diệu. Sau khi tốt nghiệp ĐH ở Nga về ông Duẩn gả con gái và cho ra ở riêng ở 2B Nguyễn Biểu, nơi bà cả Lê Thì Sương đang ở. Đây cũng là nơi tá túc đến nay của ông Đại.
Lúc này tình hình gia đình hơi phức tạp, một số cán bộ đưa ra ý kiến cho bà 2 tạm lánh sang Trung quốc để tránh dư luận và căng thảng trong gđ. Bà Bảy Vân, tên thật là Nguyễn Thụy Nga, đang bụng mang dạ chửa (mang thai Lê Kiên Thành) chia tay chồng sang TQ trong sự nhớ thương da diết của TBT. Và cũng vào dịp này Hồ Ngọc Đại cũng qua Nga học Phó Tiến sĩ (Kandidat) rồi Tiến sĩ. Có chút học hàm, học vị HNĐ xem trời bằng vung, chê cha vợ vô học, duy lý chí. Từ đó hai cha con không bao giờ nói chuyện trực tiếp với nhau. Với đồng nghiệp, HNĐ được cho là “nguyên nhân của sự mất đoàn kết” hoặc “đi đến đâu là ở đó thành hai phe: ủng hộ và phản đối”. Với tính cách như vậy làm sao TBT Lê Duẩn cất nhắc vào ghế bộ trưởng Giáo dục được, mà HND làm sao làm lãnh đạo được? Những lời ông nói với VTV và một số phóng viên rằng ông “được cử làm bộ trưởng nhưng không nhận mà để nghiên cứu cống hiến cho giáo dục” là những lời nói sạo. Phương Tây có ngạn ngữ rất hay: “Những kẻ thất bại trong cuộc sống luôn tưởng tượng ra những ánh hào quang không có thực từ quá khứ”.

Cái mà ông Đại cho là nghiên cứu rồi đặt cho cái tên “công nghệ giáo dục (CNGD)” thực ra là công trình nghiên cứu của người thầy ông Đại, một GS viện sĩ Nga để dạy cho các học sinh nhỏ tuổi thiểu năng trí tuê, bắt đầu nhận biết bằng các hình vuông tròn tam giác, rồi từ đó cải thiện, nâng cao trí tuệ nhận , hiểu biết như những HS bình thường. Ông Đại hoàn toàn hiểu điều này, cho nên sau khi dạy thực nghiệm ở trung tâm Giảng võ xong, ống chọn địa điểm thực nghiệm thứ 2 là vùng sâu vùng xa ở Lào cai, nơi có các em người dân tộc H’Mong, Dao, Lô Lô ….Trong lúc mọi người không chú ý, ông đã cho lập các dự án nhân rộng ra 50 tình thành với sự ủng hộ nhiệt thành của các bộ, thứ trưởng như Nguyên Minh Hiển, Phạm Vũ Luận, Nguyễn Vinh Hiển, Phùng Xuân Nhạ… bởi vì họ chỉ có tư duy quản lý dự án: tức là bao nhiêu tiền, chia nhau thế nào chứ không ai nghĩ đến quản lý chất lượng và thành quả dự án ra sao.
Không dừng lại ở đó, ông Đại còn lên sóng thoá mạ những người phản đối CNGD của ông là những người ngu học… Với tôi là một nhà khoa học chân chính, tôi không chấp nhận những xảo ngôn của ông Đại, và về trình độ học vấn tôi chỉ đánh giá ông ngang bằng với giáo viên cấp 2 – một công việc ông đã làm trước khi rời Hải phòng. Mặc dù ông có bằng Tiến sĩ do Liên xô cấp, có học hàm Giáo sư do Nhà nước cấp nhưng cả về học thuật lẫn nhân cách ông không xứng đáng được tôi gọi là GS TS, nếu gọi thế làm ô uế giới trí thức chân chính chúng tôi. Ông có những suy nghĩ hết sức khác thường rằng “cha mẹ không được can thiệp vào việc dạy đỗ trẻ em” hoặc “cha mẹ không được lấy khuôn mẫu của mình để dạy cho trẻ”. Có người đặt câu hỏi: nếu trẻ hỏi: “bố ơi, vì sao sau khi đi nhà cầu phải chùi đít?” Chả lẽ bố trả lời : “ con hãy đến hỏi GS TS HNĐ!”
Hoặc không được dạy con: “chăm ngoan học giỏi, lớn lên thông minh giống bố” mà phải dạy: “lớn lên giống ông hàng xóm hoặc ông Đại?”.
GHI CHÚ: Chính vì tính khí của HNĐ dị thường nên đã có cuộc chia ly hoàng hôn màu đỏ gắt với con gái TBT. HIện nay ông không tham gia các ngày kỷ niệm lớn của gia đình họ Lê. Ông sống gần như biệt lập. Có lẽ những việc làm của ông là để giải stress hơn là mục đích kiếm tiền.
Hiện ông đáng thương hơn đáng giận. Mọi người đừng chửi rủa ông ấy nữa nghe. Cuối đời rồi, để ông ấy bình thản.

Bây giờ thì nói về các dự án cải cách giáo dục (CCGD) của Bộ Giáo dục và Đào tạo ( BGD ĐT).
Chương trình CCGD không phải là chuyện mới lạ mà nó có ngay từ khi thành lập nước Việt nam dân chủ Cộng hoà (VNDCCH). Khi Chính phủ Lâm thời VNDCCH vừa thành lập, cụ GS Vũ Khắc Hoè đã được cử làm Bộ trưởng GD. Ông đã phát dộng CCGD, thay đổi các chương trình giảng dạy của Mẫu quốc Pháp bằng chương trình giảng dạy phù hợp với Nhà nước VNDCCH độc lập, ví như học Lịch sư Việt Nam thay cho LS Pháp quốc, thay những bài ngữ văn ca ngợi nước VNDCCH thay cho ca ngợi nước Pháp… còn các chương trình giảng dạy các môn tự nhiên và cách dạy tất cả các môn học vẫn giữ nguyên: khen thưởng, kỷ luật nghiêm minh, thầy luôn gương mẫu từ lời nói đến hành động, thầy yêu thương trò như con đẻ, dạy dỗ nghiêm khắc…Quá trình cải tiến đó diễn ra đều đặn qua các thời Bộ trưởng Đặng Thai Mai, Nguyễn Văn Huyên rất suôn sẻ, rất ổn định và rất tốt đẹp.
+ Sau khi thống nhất đất nước, năm 1978 bắt đầu nhen nhóm ý tưởng CCGD, nhưng phải đến 1981 Bộ GDDT mới bắt đầu đề án thay sách giáo khoa (SGK) kéo dài cho đến 1992.
Từ đây bắt đầu các cơn khát, cơn sốt dự án.
+ Chiến dịch thay sách lần thứ nhất (1981-1992) vừa xong thì đã triển khai dự án làm SGK lần thứ 2 bằng vốn vay ODA 2 tỷ Đô la ($). Tiền chi cho các chuyên gia dự án (là cán bộ của BGD cử sang) từ 12.000 – 15.000$/ tháng. BGD thấy làm dự án ngon ăn, cán bộ lãnh đạo tha hồ vơ vét đầy túi nên lại bày về ra đè án “Đổi mới chương trình SGK với dự toán kinh phí 70 ngàn tỷ đồng. Trước sự phản ứng gay gắt của Quốc hội, nên BGDDT phải rút lại đề án này.
+ Ba năm sau, bộ GDĐT lại trình lên UB TV QH dự án chương trình thay SGH, sau khi bóc tách phần cơ sở vật chất thì dự toán kinh phí còn lại 34.275 tỷ đồng. Cả hội trường QH nhào nhào phản đối, bộ trương GDĐT Phạm Vũ Luận phân bua: sai sót đó là do đ/c vụ trưởng ngồi sau đưa cho Thứ trưởng tờ giấy. Bộ vẫn chưa có ý kiến gì về con số đó !?
+ Tháng 10/2014 QH thông qua nghi quyết NQ 88/214 phê chuẩn đề án “Chương trình thay đổi SGK” với dự toán kinh phí biên soạn chương trình chỉ có 462 tỷ đồng. Một dự án quan trong như vậy mà dự toán với những con số nhảy múa từ 70 ngàn tỷ, rồi xuống 34 ngàn tỷ, cuối cùng gút lại ở 462 tỷ. Thế mới biết bộ GDĐT khát dự án mức nào và điều bộ này quan tâm là quản lý dự án tức là dự án bao nhiêu tiền và chia chác như thế nào; còn chất lượng của dự án giáo dục không ai đến xỉa đến.
+ Năm 2008 Bộ GDĐT triển khai dự án “Nâng cao chất lượng giảng dạy ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân giai đoạn 2008-2020” với tổng kinh phí là 9.378 tỷ từ ngân sách nhà nước. Sau 10 năm thực hiện, tiền thì tiêu gần hết mà chất lượng dạy và học vẫn không có biến chuyển gì đáng kể.
+ Tháng 1/2012 bộ GDĐT triển khai chương trình EVEN với tổng vốn phê duyệt là 17,6 triệu $ (=350 tỷ đồng), sau một thời gian thử nghiệm nhiều trường kêu cứu, và nói không với EVEN. Thất bại của dự án này là tất yếu và thấy trước vì dập khuôn chương trình cải cách của Columbia dành cho HS khó khăn.
Điều này nói lên rằng: bộ GDĐT khát dự án đến mức nào. Có dự án là có tiên chia nhau!?
PHẦN KẾT: dự án giáo dục không chềnh ềnh ra như dự án BOT giao thông: cầu vênh, đường tróc lở là biết ngay, không giống các dự án công nghiệp: sừng sững như những trái núi phả khói bụi mù trời, xả nguồn nước ô nhiễm độc hại, cá tôm và các loài thủy sinh chết hàng loạt cũng biết ngay để ngăn chặn, để phản đối.
Đàng này dự án giáo dục êm đềm triển khai trong các phòng máy lạnh, trên những bàn phím mà sản phẩm của nó là những tập sách giáo khoa, những tài liệu hướng dẫn, những đĩa dạy mẫu…nên không mấy người biết và quan tâm. NHƯNG NÓ NGỐN ĐI HÀNG TRĂN NGÀN TỶ ĐỒNG TỪ NGÂN SÁCH MỖI NĂM, VÉT ĐI NHỮNG ĐỒNG TIỀN CÒM CÕI CUỐI CÙNG CỦA CHA MẸ HỌC SINH. Chả nhẽ có con không cho con đi học, cho con đi học chả nhẽ không mua sách? Hàng vạn bộ sách cứ in ra mỗi năm ròi bỏ đi. Mỗi năm lãng phí hàng trăm ngàn tỷ đồng.
Chuyện tưởng nhỏ nhưng lại rất lớn lao và vô cùng hệ trọng bởi sẽ nó liên quan đến vóc dáng Quốc gia.
Mong rằng BCT, Quốc hội, Chính phủ nhanh chóng vào cuộc chấn chỉnh nền giáo dục đang tàn tạ, ốm yếu và nát bét như hiện nay.
Xin nêu một ví du về in ấn và sử dụng SGK của phương Tây: SGK dược thống nhất và giảng dạy trong toàn quốc và cấp miễn phí cho học sinh. Trên bìa có in chữ: HÃY GIỮ GÌN SÁCH CẨN THẬN ĐỂ DÙNG CHO BẬC ĐÀN EM CỦA CÁC EM! Hết năm học, HS nộp lại cho thầy/cô giáo cất đi để cấp phát cho HS năm sau. Có chuyện HS học đúng trường của bố học trước đây và được phát đúng bộ sách trước đây bố đã dùng. Thật phấn khích! Exited!

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Most Popular