Nguyễn Công Khế và hai lần thoát chết (Phần cuối)

2
27
Ảnh: Nguyễn Công Khế bị bắt ngày 16-1-2024. Nguồn: Báo Công an Nhân dân

Thu Hà 

20-1-2024

Tại sao Khế bị bắt lúc này? 

Rút kinh nghiệm các lần trước, lần này phe tấn công đã ra đòn mà không phạm phải bất kỳ sai lầm nào. Thời điểm bắt không nhạy cảm, vì còn hai năm nữa mới đến đại hội 14. Đối phương cũng không ghép Khế với tên tuổi một chính trị gia nào.

Nguyễn Công Khế bị bắt cùng một thuộc cấp cũ là Nguyễn Quang Thông, một tay bút không có “số má”, cựu tổng biên tập báo Thanh Niên, với cùng tội danh “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát lãng phí”, theo Điều 219, Bộ luật Hình sự.

Ở đây chúng tôi không tranh cãi đúng, sai về phạm trù vi phạm pháp luật. Nhưng công bằng mà nói, nếu cơ quan điều tra bắt Nguyễn Công Khế do liên quan đến vụ chuyển nhượng khu đất số 151-155 Bến Vân Đồn, phường 6, quận 4, TP HCM, thì phải bắt đến lãnh đạo cấp cao, bắt thêm hàng trăm quan chức và cựu quan chức ở thành Hồ, vì đã có hàng trăm vụ vi phạm giống hệt như vụ của Khế.

Lần thứ ba, “bất quá tam”, chiều 16-1-2023, Nguyễn Công Khế mạt vận, đành tra tay vào còng, chấm hết một thời huy hoàng và “ngạo nghễ”.

Hơn nữa, năm 2008 không chỉ báo Thanh Niên là đơn vị duy nhất mua đất của Nhà máy thuốc lá Sài Gòn, khi nhà máy dời đi chỗ khác. Ngoài ra, Thanh tra Chính phủ cũng đã nhiều lần thanh tra các vụ cộm cán về đất đai ở thành Hồ, nhưng cơ quan này chưa bao giờ đề cập đến vụ chuyển nhượng khu đất vàng nói trên. Nói vậy để mọi người thấy rõ, hồi tố một vụ việc cách đây hơn 15 năm, đi qua cả ba kỳ đại hội đảng, rõ ràng là có ẩn khuất.

Thể chế cộng sản là vậy, mọi thứ đều bị che phủ trong lớp mù sương. Nhiều đồn đoán cho rằng, Nguyễn Công Khế bị bắt là vì ông ta đang vận động, hậu thuẫn cho các chính trị gia phía nam. Đúng sai chưa vội kết luận, nhưng giá như sau lần suýt chết thứ hai, Khế lùi thật xa, thoái vốn, rút lui khỏi Tập đoàn Truyền thông Thanh Niên, thì không có cái kết như ngày hôm nay.

Khế quá giàu và cũng quá nổi tiếng trong làng báo và trên cả nước. Sống như một ông hoàng trong biệt thự rộng mấy ngàn mét vuông, chỉ cần hưởng thụ, “vui thú điền viên” hoặc trả thẻ đảng, bán hết tài sản, sang Mỹ định cư như nhiều nhà báo khác ở thành Hồ đã làm, tránh xa các trò chơi quyền lực, có lẽ ông ta đã không phải trở thành “củi”.

***

Liên quan đến chuyện ông Nguyễn Xuân Phúc bị truất phế, chỉ có thể nhận xét ngắn gọn, Khế có vai trò trong việc giúp Phan Quốc Việt và công ty Việt Á. Nếu không có Khế, bà Trần Nguyệt Thu, vợ ông Phúc sẽ không đời nào bốc điện thoại gọi cho lãnh đạo bộ này, bộ kia gởi gắm. Và cô em Nguyễn Thị Thanh Thủy, con chú ruột của ông Nguyễn Xuân Phúc cũng không phải vướng vòng lao lý, với mức án 3 năm tù giam.

Người ta hay nhắc Nguyễn Công Khế bên cạnh cái tên Huỳnh Tấn Mẫm, cho rằng Khế lừa Mẫm. Thật ra, nhân vật Huỳnh Tấn Mẫm không hề đơn giản để có thể bị ai đó lừa, ngay cả Khế. Mẫm là đảng viên cộng sản từ năm 1966, là Phó Chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Y khoa Sài Gòn. Chỉ vì bị thất sủng trong Tổng hội Sinh viên, nên Mẫm đạo diễn cho những tay súng của Thành Đoàn Cộng sản bắn chết Lê Khắc Sinh Nhật (1948-1971), chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Luật khoa Đại học Sài Gòn, phó chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn từ năm 1970-1971, ngay tại hành lang trường Luật Sài Gòn.

Huỳnh Tấn Mẫm cùng với Lê Văn Nuôi, Dương Văn Đầy… chủ mưu ám sát nhiều trí thức, học giả miền Nam trước năm 1975. Sau tháng 4-1974, Mẫm bị các đồng chí của mình “vắt chanh bỏ vỏ”.

Sản phẩm sinh ra từ thể chế 

Thiết nghĩ, chúng ta cũng không nên nặng nề với Khế qua những cụm từ “lưu manh”, “lừa thầy, phản bạn”… bởi vì hầu hết các đảng viên cộng sản khi có chức, có quyền, có cơ hội, đều vì lợi ích cá nhân họ, gia đình họ và họ vơ vét cho đầy túi tham. Chế độ này sinh ra những kẻ như Khế, có chút công trạng, một chút tài năng, một chút nghĩa hiệp, biết thu phục nhân tâm và nhất là rất giỏi… mị dân.

Một thời đi xe biển xanh 80A, uống cafe, ăn sáng, tiệc tùng với “tứ trụ” triều đình, làm cho Khế ảo tưởng quyền lực, quên mất mình là ai. Còn nhớ, năm 2007, trong tang lễ ông Hồ Nghinh (1913-2007), cựu Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Đặc Khu ủy Quảng Đà, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam – Đà Nẵng, Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương, nhân vật có nhiều công trạng với đảng, được tặng Huân chương Hồ Chí Minh, người ta thấy Nguyễn Công Khế đi trong đoàn của Chính phủ vào viếng.

Ảnh : Nguyễn Công Khế ngồi ăn tiệc với bà Nguyễn Thị Bình trước đây. Nguồn: Ảnh độc quyền của Tiếng Dân
Ảnh : Bút ký của bà Bình tặng sách cho Khế. Nguồn: Ảnh độc quyền của Tiếng Dân
Khế đến nhà thăm bà Bình (bà Bình ngồi xe lăn). Nguồn: Ảnh độc quyền của Tiếng Dân
Ảnh đầu: Nguyễn Công Khế ngồi ăn tiệc với bà Nguyễn Thị Bình trước đây. Ảnh kế: Bút ký của bà Bình tặng sách cho Khế và ảnh cuối: Khế đến nhà thăm bà Bình (bà Bình ngồi xe lăn). Nguồn: Ảnh độc quyền của Tiếng Dân
Khế chụp với anh Sáu Phong – Nguyễn Minh Triết. Nguồn: Ảnh độc quyền của Tiếng Dân

Nguyễn Công Khế chết vì ảo tưởng quyền lực. Khế quên rằng, với đảng, báo chí chỉ là công cụ, “nghề phóng viên là phải như con chó ấy” (chữ của Nguyễn Như Phong). Đàn anh của Khế là Hoạ sĩ Ớt, tức Huỳnh Bá Thành (1944-1983) từng thốt lên trước cuộc họp thành uỷ, qua lời kể của nhà văn Đào Hiếu: “Thời chế độ cũ, báo chí Sài Gòn phần lớn là đối lập. chính bản thân tôi thường vẽ tranh châm biếm ông Thiệu và gọi ông ta là Sáu Thẹo mà họ cứ cười. Bây giờ tất cả các báo đều của Đảng. Nhà báo chúng tôi ai cũng theo Đảng, nịnh Đảng muốn chết vậy mà hở một chút là phê bình kiểm điểm. Các anh thật quá đáng!

Để bảo vệ sự tồn vong, đảng sẽ không từ bất cứ ngón nghề, thủ đoạn gì, với bất kỳ ai và bất cứ lúc nào. Nhà báo nổi tiếng, “điệp viên huyền thoại” Phạm Xuân Ẩn, sau năm 1975 dù được ban ơn cho quân hàm thiếu tướng, Anh hùng LLVT, để rồi cũng bị cho ngồi chơi xơi nước, bị quản thúc tại gia cho đến chết.

Nhà báo David DeVoss, cựu đồng nghiệp báo chí Mỹ của ông Ẩn, đã viết: “Yêu cầu cuối cùng của ông [Phạm Xuân Ẩn] là đừng chôn [ông] gần những người Cộng sản”. Nguyên văn: “His final request was not to be buried too close to Communists”.

Qua loạt bài này, một lần nữa chúng tôi hy vọng sẽ giúp cảnh tỉnh các nhà báo và cả những ai đang ảo tưởng về sức mạnh cá nhân, hãy dừng lại. Đeo bám theo các ông hoàng, bà chúa ở cung đình để kiếm cơm, cái giá phải trả sẽ không hề rẻ, một lúc nào đó sẽ bị biến thành “củi”, bị cho vào “lò” như Nguyễn Công Khế.

Nguồn : Báo Tiếng Dân

Nguyễn Công Khế và hai lần thoát chết (Phần 2)
Nguyễn Công Khế và hai lần thoát chết (Phần cuối) 
775470cookie-checkNguyễn Công Khế và hai lần thoát chết (Phần cuối)

I have perused some remarkable items on this site that are unquestionably valuable to bookmark for later use. I’m interested in how much effort you put into creating such a fantastic and instructive website.

My brother suggested I might like this website. He was totally right. This post actually made my day. You cann’t imagine just how much time I had spent for this information! Thanks!