HomeBình Luận-Quan ĐiểmĐiều mọi người đang bỏ sót về cuộc chiến Iran

Điều mọi người đang bỏ sót về cuộc chiến Iran

PHÂN TÍCH MỚI

Cuộc chiến với Iran không diễn ra theo cách mà phần lớn thế giới nghĩ.

Nó không phải là một cuộc đối đầu nhằm giành chiến thắng nhanh.
Nó không phải là một chiến dịch quân sự kiểu “shock and awe” quen thuộc của Mỹ.
Và chắc chắn, nó không phải là một cuộc chiến có điểm kết thúc rõ ràng.

Điều mà nhiều người đang bỏ sót là: đây là một cuộc chiến được thiết kế để không thể kết thúc nhanh.

Một cuộc chiến không nhằm chiến thắng

Trong tư duy quân sự phương Tây, chiến tranh thường được hiểu như một chuỗi hành động dẫn đến kết thúc:

  • tấn công
  • áp đảo
  • buộc đối phương nhượng bộ
  • ký thỏa thuận

Nhưng học thuyết của Iran không vận hành theo logic đó.

Tehran không tìm cách đánh bại Mỹ theo nghĩa truyền thống.
Họ tìm cách làm cho chiến tranh trở nên quá đắt đỏ để tiếp tục.

Nói cách khác:

Mỹ đánh để kết thúc chiến tranh. Iran đánh để chiến tranh không thể kết thúc.


Sức mạnh không nằm ở nơi bạn nghĩ

Nếu chỉ nhìn vào bảng so sánh quân sự, kết luận dường như hiển nhiên:

  • Mỹ có ưu thế không quân tuyệt đối
  • Mỹ kiểm soát biển
  • Mỹ sở hữu công nghệ vượt trội

Nhưng đó là so sánh của một cuộc chiến mà Iran không tham gia.

Thay vào đó, Iran áp dụng một mô hình có thể gọi là “phòng thủ phân tán”:

  • lực lượng không tập trung
  • hệ thống chỉ huy không phụ thuộc trung tâm
  • chấp nhận tổn thất từng phần
  • duy trì khả năng chiến đấu ngay cả khi bị đánh mạnh

Trong mô hình này, không có “đầu não” để chặt đứt. Không có “trung tâm” để phá hủy.

Có nghĩa là: không có chiến thắng nhanh.


Eo biển Hormuz: trái tim thực sự của cuộc chiến

Nếu phải tìm một điểm mà cuộc chiến này thực sự xoay quanh, đó không phải Tehran.

Đó là Strait of Hormuz.

Đây là nơi:

  • một phần lớn dầu mỏ thế giới đi qua
  • giá năng lượng toàn cầu có thể bị bóp nghẹt
  • nền kinh tế toàn cầu dễ bị tổn thương nhất

Iran hiểu rõ một điều đơn giản:

Họ không cần đánh bại Mỹ. Họ chỉ cần làm cho thế giới cảm thấy chiến tranh.

Chỉ cần:

  • tăng phí bảo hiểm tàu dầu
  • làm gián đoạn tuyến vận tải
  • tạo rủi ro cho thương mại

…là đủ để gây áp lực lên Washington từ chính các đồng minh.


Chiến tranh không diễn ra ở một nơi

Một trong những sai lầm phổ biến là nhìn cuộc chiến như một đường thẳng giữa hai quốc gia.

Thực tế, đây là một mạng lưới:

  • Iran
  • United States
  • Israel
  • các lực lượng ủy nhiệm trong khu vực
  • các quốc gia vùng Vịnh

Chiến tranh diễn ra đồng thời:

  • trên biển
  • trong không gian mạng
  • qua các lực lượng proxy
  • trong thị trường năng lượng

Đây không phải là một mặt trận.
Đây là một hệ sinh thái xung đột.


Iran đang “xuất khẩu chiến tranh”

Một chi tiết quan trọng nhưng thường bị bỏ qua:

Iran không chỉ phòng thủ. Họ đang xuất khẩu năng lực chiến tranh.

  • cung cấp công nghệ drone
  • hỗ trợ lực lượng ủy nhiệm
  • mở rộng ảnh hưởng quân sự ngoài biên giới

Điều đó biến Iran thành một “hub chiến tranh phi đối xứng”.

Nghĩa là:

chiến trường không còn giới hạn trong lãnh thổ Iran.


Mỹ đang bị kéo vào một cuộc chiến không phù hợp

Lịch sử cho thấy United States thường vượt trội trong:

  • chiến tranh nhanh
  • chiến tranh công nghệ cao
  • chiến tranh có mục tiêu rõ ràng

Nhưng gặp khó khăn khi:

  • chiến tranh kéo dài
  • đối thủ không tuân theo quy tắc
  • chiến thắng không có hình dạng cụ thể

Từ Việt Nam đến Afghanistan, bài học lặp lại:

Mỹ thắng trận — nhưng không kiểm soát được kết quả cuối cùng.

Iran đang cố biến cuộc chiến hiện tại thành một phiên bản mới của mô hình đó.


Cuộc chiến của thế kỷ 21

Nếu cuộc chiến ở Ukraine cho thấy tương lai của chiến tranh công nghệ cao trên bộ, thì Iran cho thấy một mô hình khác:

  • chiến tranh tiêu hao dài hạn
  • chiến tranh kinh tế
  • chiến tranh tâm lý
  • chiến tranh thông qua điểm nghẽn toàn cầu

Hai mô hình này đang định hình lại cách thế giới hiểu về xung đột.


Điều mọi người đang bỏ sót

Có ba nhận định phổ biến — và cả ba đều sai:

1. “Iran đang yếu thế”

Thực tế: họ đang chuyển cuộc chiến sang dạng có lợi cho mình.

2. “Mỹ kiểm soát tình hình”

Thực tế: Iran đang kiểm soát nhịp độ bằng cách kéo dài.

3. “Chiến tranh sẽ sớm kết thúc”

Thực tế: thiết kế của cuộc chiến là không cho phép kết thúc nhanh.


Kết luận

Cuộc chiến với Iran không phải là câu hỏi ai mạnh hơn.

Nó là câu hỏi khác, khó chịu hơn:

Ai chịu được lâu hơn trong một cuộc chiến không có điểm kết thúc rõ ràng?

Và nếu lịch sử là chỉ dấu, thì những cuộc chiến như vậy hiếm khi được quyết định bởi bom đạn.

Chúng được quyết định bởi ý chí — và sự mệt mỏi của đối phương.


Một câu kết kiểu VietnamWeek

Chiến tranh này không được thiết kế để thắng.

Nó được thiết kế để khiến chiến thắng trở nên vô nghĩa.

Previous article