Các cô cậu an ninh không hề thân mến!
Hôm nay tôi được bạn bè gửi tin nhắn chúc mừng vì sắp tới có phiên toà sơ thẩm xử… tôi.
Điều ấy khiến cảm hứng viết lách bỗng trào dâng thật mạnh mẽ và tôi sẽ viết tạm vài dòng, để khi nào phiên toà mở ra sẽ viết nhiều hơn.
Ngay từ đầu các cô các cậu khi biết tôi lánh mặt đã nhắn tin bảo về đi, việc không đến mức vậy, về rồi đi đâu thì đi, tôi nghe bùi tai, định ru lòng mình thử nghe theo thì cậu khác lại bảo biết là tôi đang ở Hà Nội, nếu ra khỏi Hà Nội là bắt ngay. Tình huống ấy thật khó quá, tôi biết nghe ai?
(Đùa đấy, còn lâu mới tin, kkk!)
Tôi muốn cảm ơn vì các cô cậu biết tôi khó khăn nên cố tình đăng ký vào lớp võ online của tôi để đóng tiền giúp đỡ một cách tế nhị. Đấy quả là một sự tử tế hiếm có nhất là trong một hệ thống mà thành phần tham nhũng, vô đạo đức đông nhung nhúc như .òi.
Một cô hớt hải bảo thầy ơi, em đang gặp ngay, em cần học gấp Thiết Giáp Công (một công phu của riêng tôi sáng tác và truyển dạy cho học trò.) Thầy đang ở đâu để em tới. Cô này đóng học phí tập được cả một tháng, nghiêm chỉnh nhất rồi mất hút. Thầy này đâu khát tình tới mức mắc bẫy của trẻ con với đầu óc thô sơ thấp kém đến thế.
Một cậu bảo là trò cũ, phạm tội giết người, mới ra tù giờ muốn tu tỉnh, cậu này đóng liền 3 tháng học phí, xong khi tôi bóc mẽ thì thú nhận mình là người trong ngành, còn khen thầy nghiệp vụ máy tính ổn nên không mắc bẫy bấm vào đường link có mã độc. Xong lại doạ bảo bọn em định đến nhà thầy… (chắc doạ vợ con tôi.)
Một cậu khác thì đóng học phí 2 tháng, tắt camera, lúc vô tình bật thì luống cuống làm động tác cho có.
Một ca khác theo mấy tháng, tắt camera nên tôi không chắc là học thật hay học giả.
Tóm lại , trong lúc khó khăn, sự giúp đỡ “tế nhị” ấy thật là tốt. Tôi đâu có ngại đúng không, đóng học phí thì cứ vào học thôi.
Rồi bám theo chân vợ con tôi từng bươc, canh trước cửa nhà các anh chị tôi, theo vợ tôi mấy trăm cây về quê, nằm trực cả tuần. Nghiệp vụ săn tội phạm như vậy thô thiển quá, đã dùng tiền thuế của dân thì nên tu nghiệp tốt hơn chút.
Vậy tóm lại là tôi có tội gì?
Lúc bảo không có gì, sự việc chưa đến mức ấy, lúc lại truy nã đặc biệt là sao?
Có cậu phó quận còn mặc cả quân phục đầy đủ, còn mang danh dự ra hứa không làm sao, về đi.
Hay các cô các cậu lừa tôi về để lên sao lên vạch? Nếu thật vậy thì lương tâm của các cô các cậu thật đã bị chó cắn nham nhở rách bươm cả rồi.
Các cô các cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu tôi là ai, tôi là con người thế nào, bởi sự khác biệt là một trời một vực. Cuộc đời các cô các cậu thật khó gặp được một người chính trực đúng nghĩa như tôi, một người lên tiếng khi thấy bất công, nói và hành động chỉ để muốn xã hội tốt đẹp hơn, không vì mục đích gì khác.
Đầu óc méo mó cùng góc nhìn biến dạng của các cô cậu đã nhìn tôi thành tội phạm nhưng tôi thì không, tôi nhìn chân dung của các cô cậu thật rõ từ đầu nên đã không ngây thơ mà nhầm lẫn.
Tôi cũng không hả dạ khi với cái việc thoát được sự bủa vây ráo riết của các cô cậu. Tôi thoát được nhưng còn bao người tử tế giống tôi bị bắt, chịu sự đày đoạ khốn khổ chỉ vì tội của họ là sống như những con người đúng nghĩa.
Tôi thoát được thì tôi chỉ tâm niệm rằng mình sống tốt hơn nữa, bênh vực cho người yếu thế nhiều hơn nữa để xứng đáng với sự giúp đỡ của những tổ chức, của những cá nhân đã giúp đỡ tôi.
Các cô các cậu hãy cố gắng mà làm người tốt. Hãy tự nhìn vào lương tâm của mình và tự hỏi Đoàn Bảo Châu thực sự phạm tội gì, có đáng để truy nã đặc biệt, bị săn đuổi như tội phạm nguy hiểm không? Các cô cậu có tự hào về công việc của mình không, có thể kể chuyện với con cháu như đấy là một “trận đánh đẹp” không?
Đoàn Bảo Châu
Ngày 28/7/2026
Selfie cái để các cô cậu có ảnh cập nhật chứ dùng ảnh cũ mãi, các em lại tưởng tôi còn trẻ thì phiền. KKK!
Dear “Not-so-dear” Security Officers,
Today, friends sent me congratulatory messages because the first-instance trial against… me is coming up soon.
This suddenly sparked a strong wave of inspiration to write, so I will jot down a few lines for now, and write much more once the trial begins.
Right from the beginning, when you found out I was in hiding, you texted me telling me to come back, that things weren’t that serious, and that I could go wherever I wanted afterward. That sounded tempting, and I was just about to let myself try following that advice when another one of you warned that you knew I was in Hanoi, and the moment I stepped out of Hanoi, I would be arrested on the spot. That was such a tricky situation; whose advice was I supposed to follow?
(Just kidding, I would never fall for that, haha!)
I want to thank you because, knowing I was facing hardships, you intentionally registered for my online martial arts class to pay tuition and help me out in such a subtle way. That truly is a rare act of kindness, especially within a system where corrupt and immoral elements swarm like maggots.
One officer rushed in, saying, “Teacher, I am facing an emergency, I need to learn *Thiet Giap Cong* (Iron Armor Skill – a martial art I invented and taught to my students) right away. Where are you so I can come?” This officer paid tuition to practice for a whole month, the most proper behavior yet, and then vanished. This teacher isn’t thirsty for romance enough to fall into a trap set by children with such primitive and low-level minds.
Another guy claimed to be an old student, a convicted murderer who had just gotten out of prison and wanted to reform. He immediately paid 3 months’ tuition, but when I exposed him, he confessed to being an insider, and even praised my computer skills for not falling into the trap of clicking on a link with malware. Then he went on to threaten that they planned to come to my house… (probably threatening my wife and children).
Another one paid 2 months’ tuition, turned off the camera, and when it accidentally turned on, he awkwardly fumbled around pretending to do the moves.
Another case lasted several months with the camera turned off, so I’m not even sure if it was real learning or fake.
In short, during hard times, that “subtle” help was really nice. I didn’t mind, right? If tuition is paid, just come to class.
And then tracking my wife and kids’ every step, guarding outside my siblings’ doors, following my wife hundreds of kilometers back to our hometown, and camping out for a whole week. That kind of criminal-hunting technique is so crude; since you’re using taxpayers’ money, you really ought to upgrade your professional skills.
So, in the end, what crime have I committed?
At first, you said it was nothing, that things hadn’t reached that point, but then why the special arrest warrant?
One deputy district chief even wore full uniform and used his honor to promise that nothing would happen, telling me to come back.
Or were you tricking me into coming back so you could get promoted and rank up? If that’s true, your consciences have truly been chewed to tatters by dogs.
You will never understand who I am or what kind of person I am, because the difference between us is as vast as the earth and sky. In your lives, it’s hard to ever meet a truly upright person like me—someone who speaks up against injustice, whose words and actions are solely aimed at making society better, with no other motives.
Your warped minds and distorted perspectives have painted me as a criminal, but I am not. I saw your portraits clearly from the very beginning, so I wasn’t naive enough to make a mistake.
I don’t feel gloating joy at having escaped your relentless encirclement. I managed to escape, but how many other good people like me are arrested and subjected to miserable torment simply because their crime is living like genuine human beings?
Since I escaped, my only resolve is to live even better and defend the vulnerable even more, so as to be worthy of the help from the organizations and individuals who assisted me.
Please try to be good people. Look into your own consciences and ask yourselves: What crime has Doan Bao Chau actually committed? Does he deserve a special arrest warrant and to be hunted down like a dangerous criminal? Are you proud of your work? Can you tell your children stories about it as if it were a “glorious battle”?
Doan Bao Chau
July 28, 2026
Selfie-ing so you guys have an updated photo. If you keep using an old one, you might think I’m still young, and that would be troublesome. Haha!
