Dynh Anh!
Một ngày, tôi nhận được một tin nhắn lạ: ” Chào anh, em đây. Em tìm thấy anh trên Facebook…” Tôi nhận ra em qua cái nickname quen thuộc.
Thế là sau hơn bốn mươi năm không gặp gỡ liên lạc, tôi gặp lại em trong một quán cà phê nhỏ ở Sài Gòn. Em có vẻ tiều tụy hơn ngày xưa, khuôn mặt gầy và xanh xao dưới ánh sáng mờ nhạt của chiếc đèn trang trí trong quán. Em ngồi đó, vẫn điềm tĩnh như ngày xưa, ít nói, ít cười và đôi mắt cứ nhìn xuống. Hình như gặp lại tôi em rất vui, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng như ngày xưa.
Ngày đó, em học lớp 12 của một ngôi trường cấp ba cách trường tôi một quãng đường ngắn. Tôi quen em trong một lần theo học lớp Anh ngữ buổi tối tổ chức tại trường em. Em đẹp, nên em là tâm điểm của những thằng con trai trong lớp.Tôi cũng để ý và theo em từ dạo ấy. Nhưng mỗi khi đi bên em, tôi cảm nhận sự im lặng đến rợn người, em không nói gì trên cả đường về. Nhà em ở bên Chợ Nhỏ. Tan lớp, tôi chở em về trên chiếc xe đạp. Mùa hè, trời Thủ đức thường đổ cơn mưa lúc chiều tối. Có những lúc mưa ướt sũng cả người tôi vì đứng chờ, em ra gặp chỉ nở nụ cười nhỏ làm đôi mắt sáng lên trong những giọt mưa. Em trách nhẹ nhàng ” Khùng hả, mưa sao không về trước đi, đợi tui làm gì..”, rồi khép nép ngồi đàng sau trên chiếc xe đạp cũ. Đoạn đường ấy in dấu những kỷ niệm một thời đi học của tôi và của em.
Trong quán cà phê, Em kể cho tôi nghe về chuyện gia đình. Em đã có hai đứa con, một trai một gái, chúng đều chăm ngoan học giỏi, chồng em đã mất mấy năm trước sau một vụ tai nạn. Em hỏi tôi về gia đình vợ con. Tôi chỉ mỉm cười và bảo rằng: tôi ổn và hạnh phúc. Tôi muốn giữ sự xa cách, giữ một trái tim vô cảm như người đã lỡ chuyến tàu đêm không thể níu kéo cuộc hành trình.
” Anh vẫn còn giận em hả?”_Em ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi nói đủ mình em nghe:” Chuyện qua lâu rồi, coi như mình có duyên không nợ…”
Ngày ấy, chắc chắn em biết tôi cũng thương em. Và em cũng có tình cảm với tôi. Nhưng điều đặc biệt là chẳng bao giờ giữa một trong hai đứa mở miệng nói lời yêu thương với nhau. Vả lại, đôi khi tình yêu không cần nói mà chỉ cần cảm nhận. Tình cảm giữa tôi và em giống như một tình bạn tri kỷ, vì chúng tôi chẳng bao giờ có sự giận hờn, kể cả những nụ hôn.
Tình yêu chúng tôi cứ thế lớn lên. Mọi thứ cứ ngỡ êm đẹp trong im lặng như thế, nếu không có việc gia đình em chuyển đi nơi khác.
Những tối đến lớp anh ngữ cuối cùng bỗng trở nên nặng nề. Tôi không dám nhìn mắt em vì sợ em buồn và tôi sẽ khóc mất thôi. Thế nhưng em lại nhìn tôi dịu dàng và mỉm cười. Tôi biết em đã cố gắng tạo sự vui vẻ để che đi nỗi buồn giống như tôi. Và em không muốn tôi rơi những giọt nước mắt.
Ngày mai em đi, buổi học cuối cùng tôi đèo em về như mọi hôm. Cả hai cùng im lặng, con đường cũng im lặng và dài thêm ra cùng nỗi buồn vây bủa. Em khép nép ngồi sau lưng tôi, hình như có một giọt nước mắt rơi xuống chiếc áo trắng, rồi thấm vào bờ vai của tôi. Vòng quay bánh xe đạp lao về phía trước một cách vô hồn. Tôi đã hứa không khóc, sao những giọt nước mắt bướng bĩnh cứ chực trào trên khoé mi…
Chiếc xe đạp dừng lại trước cửa nhà em. Em cứ ngồi lì đàng sau chẳng chịu xuống. Tôi cũng ngồi yên như thế, một chân chống xuống đất giữ thăng bằng. Bỗng nhiên, em gục đầu vào lưng tôi, nhắm mắt lại. Tôi cố ghìm nỗi buồn thật sâu vào trong trái tim để khỏi bật khóc. Một lúc thật láu, em thì thầm vào tai tôi:” Ông có muốn làm người yêu của tui không?” Tôi vẫn nhắm nghiền mắt để nghĩ xem mình đã đợi câu nói này bao lâu. Quay lại nhìn em, tôi vẫn không thốt lên lời. Dường như hạnh phúc đang ở quanh đây, tình yêu đang hiện hữu ngay lúc này. Tôi gật đầu. Em vòng tay ra phía trước ôm tôi thật chặt. Em nói với tôi:” Em đi rồi, Ông nhớ giữ gìn sức khỏe và học tốt nghen.Tui yêu ông nhiều lắm”
Em đi rồi, Chiều Sài gòn vẫn đổ những cơn mưa bất thình lình. Những lúc đó, tôi lại nhớ em nhiều hơn. Tôi bắt đầu viết những lá thư gửi cho em…
( Còn tiếp)