Mỗi lần hồ sơ Epstein được mở ra, mạng xã hội lại rơi vào cùng một vòng xoáy quen thuộc: ai có mặt trong ảnh, ai bị che mặt, ai không. Lần này cũng vậy. Phe này tung ảnh che, phe kia tung ảnh không che. Tranh cãi bùng lên — và câu chuyện lệch khỏi điều quan trọng nhất.
Đó không phải ngẫu nhiên. Đó là một bẫy truyền thông.
Hình ảnh kích thích phản ứng nhanh: phẫn nộ, phán xét, chia phe. Nhưng chính vì thế, nó đánh lạc hướng. Khi mọi người tranh cãi về gương mặt trong ảnh, rất ít người còn hỏi: vì sao Jeffrey Epstein có thể duy trì quyền lực suốt nhiều năm ngay trong hệ thống hợp pháp của Hoa Kỳ?
Vụ Epstein không chỉ là một vụ án tình dục. Đằng sau nó là:
-
các ngân hàng lớn giữ Epstein làm khách hàng VIP,
-
hàng nghìn giao dịch tài chính bị gắn cờ nhưng không bị chặn kịp thời,
-
và một mạng lưới tiếp cận tài chính–chính trị–ngoại giao hoạt động ngoài tầm nhìn công chúng.
Tranh cãi che hay không che mặt là “mồi chính trị hoàn hảo”. Nó giúp cả hai phe né câu hỏi khó về trách nhiệm thể chế. Khi cuộc tranh luận bị kéo về đạo đức cá nhân, hệ thống có thể… thở phào.
Tội ác tình dục gây phẫn nộ — và điều đó hoàn toàn chính đáng. Nhưng nó cũng là điểm kết an toàn cho nhận thức xã hội. Khi chúng ta dừng lại ở “kẻ xấu đã bị lộ mặt”, chúng ta không cần phải hỏi: ai đã tạo điều kiện, ai đã bỏ qua cảnh báo, và vì sao quyền lực đó tồn tại lâu đến vậy?
Sự thật khó chịu là:
Epstein không mạnh vì ông ta có ảnh. Epstein mạnh vì ông ta có quyền tiếp cận.
Tiếp cận với tiền, với ngân hàng, với chính trị, với những không gian không bị giám sát.
Ảnh chỉ là khói.
Quyền tiếp cận mới là lửa.
Nếu chúng ta tiếp tục đọc Epstein như một vụ scandal cá nhân, lịch sử sẽ lặp lại. Chỉ khác ở chỗ, những Epstein tiếp theo sẽ ít để lại ảnh hơn — nhưng quyền tiếp cận thì sâu hơn, tinh vi hơn và nguy hiểm hơn.
