(viết theo ý bài thơ Hạt bụi đi rong)
Anh hỏi vào một buổi chiều rất nhạt, khi gió chỉ đủ lay mành cửa chứ không đủ làm người ta thấy lạnh.
“Bé sắp lấy chồng phải không?”
Em không quay lại nhìn anh. Em đang nhìn ra khoảng sân nhỏ, nơi có mấy chiếc lá khô nằm im như đã chấp nhận số phận của mình.
“Thì ai cũng phải lấy chồng mà.”
Giọng em nhẹ, không buồn, cũng không vui. Như thể đó chỉ là một câu đã được học thuộc từ rất lâu.
“Nhà có bốn chị em. Em lớn nhất. Phải làm gương cho tụi nó chứ.”
Anh im lặng. Có những lúc im lặng không phải vì không còn gì để nói, mà vì nói thêm một chữ nào cũng thành dư thừa.
Em mỉm cười, nụ cười rất khẽ, rất xa.
“Nhưng chuyện em lấy chồng… và lấy ai… mãi mãi là bí mật của riêng em. Anh sẽ không biết. Facebook cũng không biết.”
Em ngừng một chút, rồi nói tiếp, chậm rãi:
“Ở cõi này, em mãi mãi là em. Không thuộc về anh. Cũng chẳng thuộc về ai.”
Anh nhìn em như người ta nhìn một hạt bụi đang bay. Biết là nó ở đó, nhưng không sao nắm lại được.
Em bước ra khỏi căn phòng, mang theo cái dáng đi của một người đã đi rất lâu trên trần gian hiu quạnh. Bước chân mỏi, chậm và buồn, nhưng không than thở.
Có lúc anh nghĩ cô bé ấy giống như bụi trúc đầu làng. Trúc đứng đó, xanh, thẳng, lặng lẽ. Nhưng không một mình.
Còn cô bé, sao lúc nào cũng một mình?
Có những đêm, anh tưởng tượng em đang ngồi tựa mạn thuyền, nhìn con sông dài nước trôi không cần ai chứng kiến.
Nỗi buồn của em không ồn ào. Nó hiu hắt, bền bỉ, như nước cứ trôi, cứ trôi, mang theo những điều không biết gọi tên.
Anh đã từng muốn hỏi – như trong một câu quan họ: “ Người ơi, sao nỡ ra về đêm nay?”
Nhưng anh biết, có những cuộc ra đi không phải vì ai nỡ lòng quay đi, mà vì ở lại không còn chỗ đứng – trong một cuộc hôn nhân luôn chỉ có hai người. Cuộc hôn nhân đã rồi của anh. Dù gì đi nữa vẫn là một cuộc hôn nhân.
Trăng tàn.
Bóng ngã.
Những câu hứa ngày xưa giống như đường chỉ may vụng về. Xe lên tưởng là thành hình, mà quay lại nhìn, tình vẫn rách.
Em là hạt bụi đi rong.
Đi qua những dặm trần rất dài, rất mỏi.
Em đã học được cách đứng thẳng, cách mỉm cười, cách im lặng đúng lúc.
Và có lẽ, chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn, không thuộc về đời thực, hạt bụi mang tên em quay về bám lên bờ vai anh.
Không để ở lại.
Chỉ để một lần được giấc ngủ mê vùi trong một cõi riêng. Nơi đó – không có ai là người thứ ba.
HẠT BỤI ĐI RONG
Hạt bụi đi rong
trần gian hiu quạnh
mỏi buồn chân em
Trúc xinh tang tình
đầu làng trúc đứng
sao em một mình ?
Ngồi tựa mạn thuyền
buồn hiu buồn hắt
sông dài nước trôi
Người ơi sao nỡ
ra về đêm nay
trăng tàn bóng ngã
Xe chỉ may tình
mà sao vẫn rách
tình ơi là tình
Hạt bụi đi rong
dặm trần đã mỏi
quay về vai anh
ngủ vùi một cõi
thơ của quỳnh