Mọi câu chuyện đều phải có bắt đầu. Câu chuyện tôi đang kể lại bắt đầu bằng một trái xoài.
– “Xoài gì vừa dẻo, vừa ngọt, vừa thơm… quá.” Tôi xuýt xoa…
Trong đời tôi cho đến lúc đó chưa bao giờ tôi được ăn quả xoài ngon đến như vậy…
– “Xoài Cát Hoà Lộc… Ba mua trên miền Tây đó”…
…
Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, hai cậu cháu tôi không biết làm gì, rủ nhau đi câu… Lúc đó cậu vừa mới được “phóng thích” sau 7 năm rưỡi đi “cải tạo” ở Gia Trung, Gia Lai. Cậu là người anh duy nhất của mẹ tôi. Hai anh em mất cha mẹ rất sớm nên anh em thương nhau lắm. Trước 75, cậu là trưởng phòng cảnh sát thẩm vấn nên cũng có nhiều “nợ nần” với Việt Cộng. Sau khi ra tù, cậu không dám về Quảng Ngãi mà đi thẳng vào Sài gòn…
Tôi tìm đến thăm cậu và cậu rủ đi câu… Từ Bà Chiểu, chúng tôi đạp xe ra Hàng Xanh, sau khi mua hai cái cần câu bằng tre, vài sợi dây nhợ, lưỡi câu và một hộp trùn, chúng tôi đạp xe xuống cầu Kinh, Thanh Đa để câu.
Chưa bao giờ biết câu cá, mà nước thì chảy cuồn cuộn. Câu được một chặp, cậu cháu tôi bắt đầu chán. Cậu bảo tôi, thôi mình đi kiếm gì ăn đi, chắc không câu được gì…! Tôi sực nhớ là tôi có cô bạn học nhà ở khu chung cư Thanh Đa. Cô ta cho tôi địa chỉ ngày còn đi học. “B213 thì phải.” Tôi bảo với cậu. Ngày ấy trí nhớ của tôi thuộc hàng nổi tiếng. Nghe qua một lần là nhớ như in.
-“Thanh Đa ở ngay đây. Vậy cháu muốn tới thăm bạn ấy không?”
-“Dạ được ạ”
Thế là hai cậu cháu vứt hết cần câu, đạp xe về Thanh Đa. Chung cư B nằm ngay đầu đường. Thoáng một chút là hai cậu cháu gõ cửa căn hộ B213 ngay.
Bạn gái ấy là người ra mở cửa. Hên thật! Hỏi chúng tôi ăn gì chưa. Cậu tôi tỉnh queo bảo chưa ăn gì. Bạn đi xuống bếp một hồi mang lên quả xoài gọt vỏ và cắt sẵn trên cái dĩa…
Cuộc đời tôi cho đến lúc đó chưa bao giờ ăn được xoài ngon đến thế.
Sau đó thì tôi và cô bạn học không gặp lại nhau trong thời gian rất lâu. Chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc.
Tôi đi vượt biên, bị bắt, đi “cải tạo” về lang thang làm đủ ngành nghề, tưởng rằng không bao giờ gặp lại bạn ấy nữa… Cho đến một ngày, sáu năm sau!
Tôi đang lúi húi phía sau cái tủ hàng thì có bóng ai đó chạy xe ngang qua trước cửa tiệm. Hình như là cô bạn học! Tôi kêu tên cô ta thật to… nhưng dường như không phải bạn ấy vì cô ta không dừng hay quay đầu nhìn lại…
Khoảng 10 phút sau, người con gái khi nãy chạy xe về hướng ngược lại. Lần này tôi nhận ra bạn ấy, nên vừa kêu vừa vẫy… Bạn dừng xe lại trước cửa tiệm… và gần hai năm sau, hai đứa tôi cưới nhau…
Ngày này, năm ấy, trời Quảng Ngãi lành lạnh, mưa phùn. Đám cưới diễn ra đơn giản như không thể giản đơn hơn. Cha tôi, không vô thần bằng tôi nhưng cũng thuộc loại “cứng đầu”, chọn ngày cưới là ngày sinh nhật của tôi để nó “đặc biệt.” Ngày ấy là 17 âm lịch nên nhiều người bảo là tôi sẽ chết! Thế đấy, đến giờ này, sau 27 năm cưới nhau, tôi vẫn còn sống…
Trái xoài Hoà Lộc ngày xưa đã 35 năm rồi vẫn còn ngọt lịm trong tôi. Cha tôi cũng đã đi xa rồi và cậu tôi thì đã về với Chúa… Còn tôi thì vẫn yêu cô bạn học như những ngày nào còn không dám nắm tay nhau…
P.S: Có chi tiết này sau này mới biết:
Bạn tôi chỉ có một quả xoài. Vì nhà đông con nên ba chia phần có một quả xoài duy nhất. Chắc lúc tôi và cậu khen ngon, bạn ấy thèm rõ dãi. Tội nghiệp!
Attached tấm hình hai cậu cháu chụp sau khi đi Thanh Đa ăn xoài về. Chụp tại một tiệm hình gần chợ Bà Chiểu. Cháu 18, cậu 51.
Giờ cháu già hơn cậu lúc đó rồi!
Đoản Kiếm
November 26, 2017
=====
My Life – THE STORY BEGINS WITH A MANGO…
Every story has a beginning. The story I’m telling begins with a mango…
“What a mango! It is so sweet and smells so good…” I shouted out… Actually, in my life until then I have never had such a good mango.
“It is Hoa Loc mango. My Dad bought in Mien Tay (Western Region or Mekong Delta)…
…On a beautiful Sunday morning, my uncle and I did not know what to do. He told me: “Let’s go fishing …” At that time, he was just released after 7 and half years he spent in the re-educational camps in Gia Trung, Gia Lai. He is 4 years older than my mother and the only sibling of my mother. He and my mom lost their parents very early in their life, so they loved each other very much.
Before 1975, he was a police detective and integrator for the South Vietnamese Government, so he was in big “debts” with Viet Cong. Many Viet Cong knew him and hated him. They would kill him if they knew where he was. That is why after leaving the prison, he did not want to go back to our hometown, Quang Ngai, but he went straight to Saigon, the biggest city to avoid any contact…
I came to visit him, and he asked us to go fishing… I agreed. From Ba Chieu, we rode bicycles to Hang Xanh. After buying two bamboo rods, some string, hooks and a box of earth worms, we pedaled down to Cau Kinh, Thanh Da to fish.
Never knew how to fish, and the water was flowing hard, we could not catch any fish. We began feeling bored.
– Let’s go get something to eat. I don’t think we will catch something today…! He told me.
I suddenly recalled that I have a high school classmate that lived in the Thanh Da apartment complex, just about a mile from where we were. I remembered she gave me the address before the high school graduation.
– “B213, if I remember right.” I told him. Back then, my memory was super. I could remember things easily for very long time. Listen something once, remember forever…
– “Thanh Da is just right here. So do you want to visit her?” My uncle asked.
– “Sure, Uncle.” I agreed.
We threw all the fishing rods, and biked to Thanh Da. Apartment B is located at the beginning of the road. Just a very short of time after that, we knocked on the B213 apartment door.
My friend is the one who opened the door for us. We were lucky! She was home alone. She asked us if we had lunch yet.
– “Not yet.” My uncle said.
She went to the kitchen for a while and brought in a peeled and cut mango on a plate.
Until then I had never eaten that so delicious mango. I learned later that it was the only one she had. Because her family is big, her dad shared her only one that mango. When my uncle and I was eating, she should have felt starving. Poor her…
…..
After that, my classmate and I did not see each other for a long time. We completely lost contact.
I tried to escape from the country, was arrested, went to re-educational camps… Then after being released, I found works around the country to survive. I thought I would never see her again… Until one day, six years later!
…..
I was standing behind the shop display-case. Someone rode a scooter on the street in front of the store, looked like her, my classmate! I yelled her name out loud … but it seemed not her, because she did not stop nor look back…
About 10 minutes later, the girl was riding the scooter in the opposite direction. This time I saw her, so I called and beckoned her… She stopped her scooter in front of the shop… and nearly two years later, we two got married…
That day, that year, Quang Ngai weather was cold and drizzle. The wedding was as simple as it could not be simpler. My father, not as atheistic as me, but he ignored all the traditional (superstitious to be correct) picking a wedding date. He picked my birthday for our wedding to make it special. That day was 17th in lunar calendar so many superstitious people said I would die! Well, after 28 years of marriage, I’m still alive now.
The Hoa Loc mango is 36 years old and still sweet in me. My father has gone and my uncle has also been with God… And I still love her, my classmates, as I did the days we were so shy to hold hands.
(*) The picture of my uncle and me was taken later on the same day at a photo studio near Ba Chieu Market. I was 18 and he was 51. Both looked handsome?
